🔔 Tham gia cộng đồng đọc truyện online trên Telegram:  https://t.me/+_tC4EYqfkw83NTE1
Chương trước
Chương sau

Phòng ngủ đến thư phòng chỉ cách vài bước chân, chỉ trong nháy mắt đã đến nơi. Cửa thư phòng không đóng, tựa như đã biết có người sẽ tới, cố ý mở ra chờ đợi.

Cửa không có ai canh giữ, Thẩm Thư Dao liền trực tiếp bước vào. Làn váy nhẹ nhàng lướt qua ngạch cửa, bước chân dừng lại, ánh mắt sáng ngời nhìn về phía Tạ Ngật sau án thư. Ánh nắng ấm áp chiếu vào, làm nổi bật sườn mặt của nam nhân, ngũ quan càng thêm sắc nét, mê người, đôi mắt đen nhánh chứa ánh sáng, toát lên vẻ cuốn hút khó tả.

Thẩm Thư Dao bỗng nhận ra, mình đã rất lâu không nhìn kỹ hắn, trước mắt khi tinh tế quan sát, cảm giác có điều gì đó khác biệt. Dường như hắn ôn hòa hơn, gần gũi hơn, so với trước kia cảm giác thân thiết hơn rất nhiều.

“Nhớ gõ cửa,” 

Vừa mở miệng, Thẩm Thư Dao bĩu môi, cảm giác vừa rồi chỉ là ảo giác mà thôi. Tạ Ngật vẫn giống như trước, lạnh lùng, giọng nói lãnh đạm, giống như người khác thiếu tiền hắn không bằng.

Thẩm Thư Dao tự biết điều, quay đầu bước ra ngoài, rồi lại gõ cửa tiến vào. Tạ Ngật đang xem thư, nghe thấy tiếng gõ cửa thì hạ tay, nhìn về phía cửa.

“Tiến vào.”

Thẩm Thư Dao trong lòng không vui, biểu cảm trên mặt cũng chẳng muốn giả vờ, không phục mà đứng đó một hồi, ánh mắt nhìn về phía Tạ Ngật như muốn ăn thịt người,Tạ Ngật vẫn không nói gì, chỉ im lặng nhìn nàng, thần sắc thản nhiên.

Một lát sau, cảm xúc của Thẩm Thư Dao mới dần bình tĩnh trở lại, nàng mở miệng: “Mẫu thân lo ngại thân thể chàng, đem Như Ý đưa đến đây, muốn hỏi chàng ý tứ thế nào?”

“Nàng là phu nhân ta, nàng làm chủ.”

Trải qua chuyện lần trước, Thẩm Thư Dao đoán được đại khái, Lâm thị định tìm Tạ Ngật thương lượng chuyện của Như Ý, Tạ Ngật muốn thử nàng, cho nên để nàng quyết định.

Nàng có cái gì để thử chứ, thích thì giữ lại thôi, nàng cũng sẽ không giết người.

Đều bảo tâm tư nữ nhân sâu như đáy biển, nhưng tâm nam nhân cũng khó đoán không kém.

Tạ Ngật chăm chú nhìn nàng, đôi mày nhíu lại, cố gắng kìm nén cơn tức giận trong lòng, nhưng dù có cố gắng thế nào, ánh mắt vẫn đầy vẻ hung ác. Dường như câu trả lời của nàng không làm hắn hài lòng, như thể cơn giận có thể bùng nổ bất cứ lúc nào.

Thẩm Thư Dao nhíu mày, chần chừ một lúc rồi mới lên tiếng: “Nếu là ý của mẫu thân, vậy thì…”

Đôi môi đỏ mượt của nàng khẽ động, căng mọng và mềm mại, như thể đang mời gọi. Tuy nhiên, nếu cái miệng nhỏ nhắn đỏ bừng đó mà nói ra những lời không làm người khác vui lòng, thì thà im lặng còn hơn.

Nam nhân hầu kết lăn lộn, cằm căng chặt, vẻ mặt có chút căng thẳng, hắn nuốt khan, nghe thấy giọng nói mềm mại vang lên bên tai.

“Vậy thì để lại đi.”

Tạ Ngật cắn răng, giỏi, thật sự là quá giỏi !!

“Ừ, cứ làm theo ý nàng.”

Mấy chữ này gần như được nghiền ra qua kẽ răng, khuôn mặt Tạ Ngật lúc này đã tức tới tái xanh, nàng thật sự để Như Ý ở lại sao? Có phải cố tình chọc giận hắn không? Hay là trong lòng nàng chẳng có hắn, nên chẳng sao cả?

Thẩm Thư Dao thấy hắn không phản đối, trong lòng cũng có chút nghẹn lại. Nàng ngẩng cằm lên, thần thái kiêu ngạo, không ai chịu cúi đầu.

Lặng im một lúc, Thẩm Thư Dao gương mặt tức giận, một chút phấn hồng phủ trên má, rõ ràng là bị chọc tức.

Nàng xoay người định đi, vừa bước đi một bước bỗng nhiên nhớ ra điều gì, quay lại hỏi: “Buổi tối cùng nhau ăn cơm sao?”

Tối hôm qua hắn ở thư phòng ăn, mang đồ ăn đến mà không hề động đũa, nàng cũng ăn một ít, kết quả tối đó bụng lại đói thầm thì kêu réo. Vẫn là hai người cùng nhau ăn thơm ngon hơn, cho nên nàng mới hỏi như vậy.

“Ừm.”

Lạnh lùng đáp lại một câu, xem như là đồng ý rồi.

Thẩm Thư Dao quay lại bảo Như Ý theo A Tứ, bảo A Tứ sắp xếp. Dù sao A Tứ là người của Tạ Ngật, hắn sắp xếp chính là ý của Tạ Ngật.

Nàng không bận tâm, cảm thấy quá mệt mỏi rồi.

Trong lòng là như vậy nghĩ, nhưng hành động lại là một chuyện khác.

Như Ý vui mừng đi theo A Tứ, vui vẻ biểu lộ trên mặt không thể giấu được, nhưng vẫn muốn an phận, không vào chỗ loạn xem. Đến cửa thư phòng, A Tứ bảo nàng đứng ngoài chờ, nếu có yêu cầu gì thì đại nhân sẽ gọi nàng vào.

Như Ý gật đầu, thẹn thùng liếc mắt vào trong thư phòng, nhưng không thấy được rõ ràng, cửa liền đóng lại một tiếng “phịch”.

Thẩm Thư Dao ghé vào cửa sổ, lộ ra hai con mắt, luôn dõi theo thư phòng, vừa vặn nhìn thấy Như Ý đứng bên ngoài, lúc này mới hài lòng thu hồi ánh mắt, quay lại giường nằm.

Nàng vẫy tay gọi Linh Xuân lại gần, ra hiệu cho nàng đến. “Như Ý không phải là người trong viện chúng ta, ngươi phải để ý cô ấy.”

Linh Xuân rất nhanh hiểu ý, dù Thẩm Thư Dao không nói, mọi người trong Lan Viên cũng sẽ tự động chú ý.

“Người yên tâm, Lưu mụ mụ đã sắp xếp Như Ý vào phòng nô tỳ cùng Tuệ Hoa ở chung. Chúng nô tỳ sẽ để ý cô ấy.”

“Ừm ừm.”

Thẩm Thư Dao yên tâm, ngáp một cái, bắt đầu ngủ bù.

Bữa tối, hai người ngồi cùng nhau, một bàn đầy món ăn thơm phức, mùi hương lan tỏa khắp không gian, khiến ai nấy đều cảm thấy thèm thuồng.

Thẩm Thư Dao vốn tâm trạng không tồi, ăn uống ngon miệng, nhưng khi nhìn thấy người đứng phía sau Tạ Ngật, tức khắc hết muốn ăn.

Như Ý theo tới, đứng đằng sau Tạ Ngật, đôi mắt chăm chú nhìn bóng lưng hắn, ánh mắt gần như không rời, trông như muốn nhìn xuyên thấu vào hắn. Mặt nàng ta lộ ra chút ánh đỏ, không biết là tô phấn hay là vì ngại ngùng.

Thẩm Thư Dao liếc qua, không vui, mặt mày chùng xuống. đồ ăn trong miệng cũng không có vị gì. Tạ Ngật ngồi đó, mắt nhìn qua, không có bất kỳ cảm xúc gì, chỉ lặng lẽ nhìn vào bát nàng, ăn nửa ngày mà vẫn chưa ăn xong một bát cơm, hắn thầm nghĩ, trách không được dạo gần đây nàng có vẻ gầy đi.

Tạ Ngật ăn uống ngược lại không tệ, ăn xong bát cơm, lại chuẩn bị uống canh. Tuệ Hoa nhìn thấy động tác của hắn, định tiến lên giúp đỡ, không ngờ Như Ý nhanh hơn một bước, đi tới trước, lấy chén của Tạ Ngật, bắt đầu múc canh.

Tuệ Hoa dừng lại, nhìn sắc mặt Thẩm Thư Dao, quả nhiên thấy vẻ khó chịu hiện rõ trên mặt thiếu phu nhân, giống như đang cố nuốt phải một con ruồi. Thẩm Thư Dao cắn chặt đũa, từng tiếng kêu kẽo kẹt lẽo kẹt vang lên.

Lại nhìn Tạ Ngật, cứ như không có việc gì, tựa như không phát hiện cảm xúc của Thẩm Thư Dao vậy, cầm muỗng một ngụm lại một ngụm ăn canh. Như Ý đứng ở phía sau cười khẽ một tiếng, thần sắc hiện vẻ đắc ý.

Nửa ngày, Thẩm Thư Dao buông chén đũa, một câu cũng không nói thì đã đứng dậy đi rồi.

Nam nhân dư quang nhìn theo, nhưng cũng không mở miệng.

Sau khi ăn xong, Thẩm Thư Dao không đi dao bên ngoài cho tiêu cơm mà ở trong phòng nghỉ ngơi, cầm thoại bản, cũng không thấy lướt xuống xem. Chỉ ngồi xem qua xem lại, Tạ Ngật dùng cơm sau thường là đi thư phòng, buổi tối cũng liền trực tiếp nghỉ ở thư phòng, không qua đây.

Hôm nay có chút kỳ quái, sau khi ăn xong cũng không trực tiếp đi tới đó, thế mà lại đang uống trà, động tác ưu nhã, thong thả ung dung, ánh mắt thường thường liếc mắt nhìn nàng một cái, tựa hồ như đang đợi cái gì. Đáng tiếc Thẩm Thư Dao không rảnh chú ý đến, ngực nghẹn muốn chết, đang vô cùng tức giận.

Tuệ Hoa mấy người hai mặt nhìn nhau, nhìn người nhìn ta, không dám tùy tiện mở miệng. Tiếp theo, các nàng cùng nhìn sang A Tứ, hướng hắn làm mặt quỷ, bảo hắn tiên phong lên trước.

A Tứ cười khổ, nhún nhún vai, tỏ vẻ không có cách nào.

Không khí áp lực bao phủ khắp phòng, ép tới mức người thở không nổi.

Qua hồi lâu, Tạ Ngật xụ mặt đứng dậy rời đi, cố ý thả chậm bước chân, nhìn người bên kia như cũ không có phản ứng, liền phất tay áo bỏ đi.

Sắc chiều nồng đậm, đèn ở Lan Viên lại sáng như ban ngày, hơi hơi đong đưa, ánh sáng lất phất.

Đêm khuya tịch mịch, chỉ có thể đọc sách giết thời gian, nhưng đêm nay sách cũng xem không xong, trong tâm bất ổn, không được an tĩnh.

Cửa sổ trong phòng đối diện thư phòng Tạ Ngật, nhìn cẩn thận người ra ra vào vào. Thẩm Thư Dao liền ghé vào cửa sổ, thấy cửa thư phòng đang mở, Như Ý bưng nước đi vào, một lát sau, lại bưng bồn đi ra.

Cho nên, là Như Ý hầu hạ Tạ Ngật rửa mặt.

Thẩm Thư Dao khó chịu, nghĩ đến tối thì sao? có phải cũng là Như Ý ở bên hầu hạ?

Thân thể Tạ Ngật mạnh khoẻ, đang tuổi cường tráng, lại hồi lâu không giải quyết, khó tránh khỏi khắc chế không được d*c vọng, coi trọng Như Ý cũng là có khả năng, nếu thật là như vậy, Lan Viên liền nhiều hơn một vị di nương.

Đêm đã khuya, thư phòng vẫn còn sáng đèn, Tạ Ngật hẳn là chưa ngủ. Nàng nhìn chăm chú, may mắn chính là, Như Ý canh giữ ở ngoài cửa, không vào bên trong.

Thẩm Thư Dao ngáp, mí mắt càng ngày càng nặng, trong mắt khô khốc, nàng muốn ngủ. Nàng nỗ lực trợn mắt, ghé vào trên cánh tay nhìn chằm chằm.

Tuệ Hương nhịn không được, lại đây xem xét mấy cái, “Thiếu phu nhân, người đi ngủ đi, đừng  thức khuya làm hỏng thân mình.”

“Không sao đâu.”

Đôi mắt nàng mơ mơ hồ hồ không rõ, Tuệ Hương thấy rõ, cũng biết nàng vì sao không ngủ, chính là muốn nhìn chằm chằm thư phòng. Tuệ Hương nhìn đối diện liếc mắt một cái, nói: “Người cứ đi ngủ, để Tuệ Hoa các nàng nhìn chằm chằm là được.”

Thẩm Thư Dao cũng nghĩ như vậy, nhưng nàng không muốn nói ra, sợ người khác chế giễu. Hiện tại Tuệ Hương chủ động đề ra, nàng đương nhiên đồng ý. Kéo lê thân thể mệt mỏi lên giường, một lúc liền ngủ rồi.

Chim bói cá ở giữa các nhánh cây xuyên qua, sột sột soạt soạt, quấy nhiễu giấc mộng bình yên.

Thẩm Thư Dao tỉnh dậy sớm, mắt còn chưa mở liền gọi Tuệ Hoa vào trước mặt, hỏi chuyện tối hôm qua. Tuệ Hoa nhấp môi cười, trả lời nàng: “Như Ý ở ngoài cửa đứng cả đêm, người yên tâm đi.”

Như vậy a, vậy thì tốt.

Tiếp theo Tuệ Hoa lại nói: “Trước mắt Như Ý đã trở về nghỉ ngơi, Lưu Nhất đang canh giữ.”

Nàng gật gật đầu, đã yên tâm.

Ngày tháng kế tiếp, Tạ Ngật giống như thật sự coi Như Ý như nha hoàn mà sai sử, trừ việc không phân phó nàng làm tạp vụ, cái khác cũng một mực không có, ban đêm chính là để Như Ý bên ngoài canh giữ, không có ý gì khác.

Nàng cùng Tạ Ngật vẫn chiến tranh lạnh như cũ, hai người phân phòng ngủ, thời gian lâu rồi, lời đàm tiếu khi rảnh rỗi ngoài phường quán cũng ngày càng nhiều. Tuy rằng không ở trước mặt nàng làm trò nghị luận, nhưng sau lưng nói cũng không ít, nàng thỉnh thoảng cũng sẽ nghe được chút ít, ngay cả cha mẹ chồng bên kia, nàng cũng nghe không ít châm chọc.

Tạ Ngật không có khả năng không biết, hắn thờ ơ lạnh nhạt, còn đang tức giận.

Có lúc Thẩm Thư Dao nghĩ, nữ tử nhất định phải gả chồng sao?

Ở trong mắt người ngoài hình như là như vậy, nữ tử không gả chồng, chỉ có thể lên núi làm ni cô.

Mấy ngày nay, nàng mệt mỏi, nhưng quả thật là nàng đã làm sai, cho nên nàng cũng chịu đựng. Nàng muốn cúi đầu với Tạ Ngật, mỗi lần đi đến hành lang lại thấy Như Ý, nàng lại lùi chân về lại, không muốn đi nữa.

Cứ như vậy kéo dài, một kéo liền kéo mất hồi lâu, tính ra, bọn họ đã chia phòng một tháng.

Một tháng a, phía người khác nhìn vô thời gian không lâu lắm, nhưng đối với Thẩm Thư Dao mà nói, lại là dài đằng đẵng một tháng.

Nàng nhớ hắn, mỗi đêm bên cạnh không có ai, luôn cảm thấy có chút vắng vẻ. Hơn nữa tới tháng Chín rồi, ban đêm lạnh lẽo, một mình ngủ cũng lạnh. Tựa như Tuệ Hương nói, còn tiếp tục như vậy, vết rách giữa bọn họ sẽ càng sâu.

Thẩm Thư Dao suy nghĩ cả đêm, quyết định chờ Tạ Ngật trở về liền đi tìm hắn, đơn giản là lại cúi cái đầu, nàng nhận!

Chỉ cần Tạ Ngật vừa về Lan Viên, Thẩm Thư Dao liền đi thư phòng, Như Ý ở ngoài cửa, thấy nàng thì sửng sốt, sau đó nói nàng ở bên ngoài chờ một lát.

Thẩm Thư Dao sắc mặt khó coi, đẩy nàng ta ra, nàng trực tiếp đi vào, chờ cái gì mà chờ, nàng tới thư phòng không cần ở bên ngoài chờ thêm. Sau khi tiến vào nhanh chóng khép cửa lại, đừng hòng nhìn lén.

Tạ Ngật đang thay quần áo, nghe tiếng thì sắc mặt thay đổi, vội vàng nhấc quần áo lên xoay người, thấy người tới thì hơi hơi kinh ngạc, tâm phòng bị tức khắc tiêu tán.

“Tạ Ngật.”

Hắn sửa sang lại quần áo, trên mặt không có biểu cảm gì, hỏi: “Tới làm cái gì?”

Nàng cong cong mặt mày, tươi cười đơn thuần tươi đẹp, cười đến thật ngọt ngào, đây là nàng luyện trước gương mà ra.

“Trời lạnh, chàng về phòng đi.”

Tạ Ngật nuốt một cái, thần sắc cũng không chút gợn sóng, “Còn chưa bận xong.”

Lại cự tuyệt nàng.

Thẩm Thư Dao cũng không tức giận, chậm rãi tới gần hắn, nhón mũi chân, nhân lúc hắn chưa phản ứng lại liền kéo lấy cổ hắn, ý cười xinh đẹp nhìn hắn.

Tạ Ngật không đẩy ra, nàng liền được nước làm tới, môi đỏ khẽ nhếch, muốn dán lên hắn.

Tạ Ngật một lúc đã nhìn rõ tiểu tâm tư của nàng, nàng muốn dùng phương thức này xin hắn tha thứ, muốn làm hoà. Tâm tình vui sướng phút chốc không còn, bực bội khó có thể miêu tả được.

Nam nhân nghiêng đầu, mặt lạnh né tránh môi nàng, thân mật của nàng, thuận tiện đẩy nàng ra.

“Nàng về trước đi, ta muốn xem công văn.”

Thẩm Thư Dao toàn thân cứng ngắc ở kia, khuôn mặt nhỏ trắng bệch thêm vài phần, đôi mắt sáng ngời tràn đầy thần sắc bi thương, không thể tin được, Tạ Ngật đẩy nàng ra?

Hắn không cần chính mình.

Mắt nàng lập tức đỏ lên, nước mắt lấp lánh vòng quanh mắt, trực chờ rơi xuống.

Nàng nuốt một ngụm, muốn hỏi hắn, lâu như vậy còn chưa tha thứ cho nàng, lại chia phòng ngủ, hiện tại cự tuyệt nàng thân mật, có phải hay không… Có phải hay không muốn hưu thê*?

*Bỏ vợ

Vừa mở miệng, nàng đem lời nói thu trở về, âm thanh run rẩy chỉ nói một chữ: “Được.”

Tạ Ngật chăm chú nhìn bóng dáng nàng, nghĩ đến thần sắc bi thương mới vừa rồi, vô cùng bực bội. Muốn đuổi theo ra ngoài, lại bỏ không được mặt mũi xuống, đám người ra khỏi cửa, mới nhéo nhéo giữa mày thở dài.

Thôi, ngày mai về phòng đi.

Thẩm Thư Dao thất hồn lạc phách ra khỏi thư phòng, lơ đãng quay đầu, tựa hồ thấy biểu cảm Như Ý vui sướng khi người gặp họa, nàng lạnh mặt trừng nàng, Như Ý lập tức thu liễm một chút.

Nàng trở về phòng, chịu đựng không khóc, ngồi ở kia như người vô hồn, lẩm bẩm nói với Tuệ Hương: “Ta muốn về nhà.”

Sáng sớm hôm sau, khi Tạ Ngật ra ngoài đi thượng triều, cửa phòng ngủ chính đóng chặt, cho rằng nàng ngủ nướng, còn chưa dậy, vì vậy hắn cũng không để ý.

Sau khi hạ triều, cửa phòng ngủ chính vẫn như cũ khép lại, Tạ Ngật nhíu mày, nói với A Tứ: “Ngươi đi hỏi một chút, phu nhân có phải bệnh rồi không? Thuận tiện đem đồ của ta thu dọn lại, mang về phòng đi.”

A Tứ vui mừng khôn xiết, hai tổ tông rốt cuộc cũng muốn làm hoà.

“Vâng, tiểu nhân bây giờ liền đi.”

A Tứ vui vẻ phấn khởi chạy đi, lại sốt ruột hoảng hốt chạy về.

Trong lòng run sợ nói: “Thiếu phu nhân về nhà mẹ đẻ, sáng sớm hôm nay đã đi.”

Tạ Ngật khiếp sợ, cài lại nút áo vừa cởi, sải bước đi tới phòng ngủ chính.

“Có nói khi nào trở về không?”

“Không nói.”

Cửa phòng bị đẩy ra, Tạ Ngật quét mắt, trong phòng sạch sẽ, trên giường chỉnh tề, đồ vật thuộc về nàng thiếu đi không ít, nàng đây là mang theo tay nải mà đi, hôm nay không định trở về, như vậy ngày mai thì sao?

Nàng muốn ở lại nhà mẹ đẻ ở vài ngày?

Nam nhân ánh mắt thâm trầm, mặt mày ẩn chứa lệ khí, đặc biệt không có chỗ phát ti3t, liền tự mình chịu đựng.

“Đi đem quần áo lấy về đây.”

“Vâng ạ.”

A Tứ nhanh như chớp chạy đi không thấy bóng dáng.

Tạ Ngật bận hồi lâu, một tháng qua không nghỉ ngơi một ngày, vừa lúc ngày mai muốn tắm gội, vốn định ngày mai cùng nàng cẩn thận tâm sự một phen, không nghĩ tới nàng tức giận chạy về nhà mẹ đẻ.

Ngày mai đi Thẩm phủ vậy.

Tạ Ngật uống một ngụm trà, lạnh như băng, không có hơi ấm. Hắn cúi đầu nhìn một cái, màu trà sớm đã phai nhạt, phỏng chừng là trà cũ tối hôm qua.

Hắn buông tách xuống, bất đắc dĩ thở dài, thôi vậy, vẫn là bây giờ đi Thẩm phủ đi.

Chương trước
Chương sau
Trang web đọc truyện online hàng đầu Việt Nam, cung cấp kho truyện phong phú với các thể loại như tiên hiệp, kiếm hiệp, ngôn tình, truyện teen và truyện đô thị. Tất cả các tác phẩm đều được chọn lọc kỹ lưỡng bởi các tác giả và dịch giả uy tín, mang đến trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời nhất cho bạn!
Liên hệ về bản quyền/quảng cáo: [email protected]

Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư

Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.