Câu chuyện xưa cũ ngàn vạn năm trước từ lâu đã phủ bụi trong ký ức của nàng, chẳng thường nhắc hay chạm tới. Nàng vốn tưởng rằng, cả đời này sẽ chẳng còn gặp lại người ấy nữa nhưng, nhiều năm sau lại lần nữa cơ duyên xảo hợp gặp lại hắn. Cố nhân đã lâu không gặp, chỉ để lại nguyên thân bất diệt theo năm tháng rộng dài nằm im lìm tại đó.
Nàng vẫn thường nghĩ đến, mấy ngàn mấy vạn năm qua đi, khi gặp lại hắn, dù dưới bất kỳ hình dạng nào nàng vẫn có thể lạnh nhạt thản nhiên. Nhưng đến khi nhìn thấy hai chữ ‘Thanh Hòa’, nàng mới hiểu được, cho tới bây giờ nàng vẫn không phải là người có thể dễ dàng quên đi.
Ký ức quý báu lại hiện ra, nàng ngây người nhìn máu mình thấm xuống thân cầm, lúc này mới biết nàng cuối cùng vẫn bị tổn thương.
Đây là nỗi đau sau ngàn năm xa cách, nàng đã lặng lẽ muốn trốn tránh nhưng vẫn là tránh không thoát.
Vì thế nàng nhìn nguyên thân của Thanh Hòa, chậm rãi mở miệng hỏi Dạ Tịch bên cạnh: “Người…đi khi nào?”
“Nhiều năm rồi.” Khi Dạ Tịch nói, đầu nghiêng đi, nét mặt có vẻ áy náy: “Sức khỏe hắn không tốt, còn bị thương. Có một hôm, ta ra ngoài tìm thức ăn, khi về thì thấy hắn bị Cùng Kỳ dẫm nát dưới chân, khi đó cũng đã gần chết.”
“Cùng Kỳ…” Phượng Âm mắt lạnh đi: “Nó đã chết chưa?”
“Chết rồi.” Vẻ mặt Dạ Tịch tỉnh bơ, mở miệng: “Ta với nó đánh nhau bốn ngày, cuối cùng ta cũng giết được nó, lấy thịt làm thành thịt khô, nội
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/phu-sinh-mong-tieu-vong-thu/2493568/chuong-8.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.