Nàng đã hay tin về cái chết của Bích Hoa nên cùng Thanh Hòa đến dự lễ tang do Dạ Tịch tổ chức. Hôm đó, Dạ Tịch mặc tố y đứng chào ở cửa, nét mặt không vui không buồn, không ai có thể nhìn thấu được suy nghĩ của hắn.
Phượng Âm đi tới, nói với hắn: “Xin hãy nén bi thương!”
Đã lâu không nói chuyện với hắn nên khi nói ra những lời này nàng vẫn có cảm giác run rẩy khó tả. Nghe được lời an ủi của nàng, hắn gật đầu rồi ngẩng lên nhìn nàng.
Đó là ánh mắt trong suốt phẳng lặng như mặt hồ, khi bình thản nhìn nàng, dung nhan nàng phản chiếu trong đó tựa như trong mắt hắn chỉ có một mình nàng mà không còn thấy gì khác. Hắn lặng lẽ quan sát nàng, rồi dời mắt đến Thanh Hòa phía sau nàng: “Khỏe chứ?”
“Vẫn khỏe.” Thanh Hòa gật đầu, không nóng không lạnh đáp lại.
Dạ Tịch cũng gật đầu: “Tìm lúc nào đó nói chuyện đi.”
“Được!” Thanh Hòa lên tiếng, tỏ vẻ đã hiểu, sau đó thì kéo Phượng Âm đi. Phượng Âm loạng choạng đi theo Thanh Hòa, được vài bước vẫn không kiềm được quay lại nhìn Dạ Tịch đang đứng ở cửa. Thanh Hòa cười nắm tay nàng: “A Âm, khi còn là hồn phách, ta đã mơ một giấc mơ.”
“Vâng?” Phượng Âm hồi thần, ậm ừ đáp lại. Thanh Hòa kéo nàng ngồi xuống vị trí chính đường, tiếp tục đề tài, “có một hôm ta mơ thấy mình trở thành người đưa đò, ngồi trên thuyền chờ một người. Nơi đó rất đẹp, nước sông trong vắt, cánh đồng hoa cỏ lau mênh mông dập dờn. Ta mặc
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/phu-sinh-mong-tieu-vong-thu/2493593/chuong-32.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.