“Sao người lại đến đây?
Rõ ràng đã khóa người lại trên đất mộng, kinh thư nhật nguyệt, phấn đại xuân thu. Người nhưng lại bay qua quan lĩnh, đuổi kịp tháng năm chưa muộn, đến trước mặt tôi.”
Sau khi Vô phương giới mở ra, Thái Uyên lập tức đi vào.
Hắn không hề quay đầu lại.
Bởi người quý trọng nhất trên đời cũng là niềm hạnh phúc lớn nhất của hắn đang ở phía trước rồi.
Xung quanh dường có dường không tiếng nước chảy tí tách.
Phượng Âm nghiêng người dựa vào tay vịn, lẳng lặng nghe Vô Phương nói chuyện.
Vô Phương chính là chúa tể Vô phương giới, là người sống duy nhất. Hắn là thần của Vô phương giới, hắn không già không chết, hơn nữa cũng không thể ra khỏi đây nên chỉ mình hắn ở trong này thật quá dài quá tịch mịch.
Vô Phương nói, trước kia cũng có thần tiên đi vào, lần nào họ đến hắn cũng muốn giữ họ lại, nhưng chẳng được bao lâu họ lại cầu xin hắn hãy giết họ đi.
“Rất quạnh quẽ!” Vô Phương cười buồn bã, nhìn không gian tứ bề tối kịt mà thản nhiên nói, “còn chán nữa, chán đến muốn điên.” Hắn ngước mắt nhìn nàng, nét mặt có chút trào phúng, “ngươi nghĩ ngươi có thể trụ được bao lâu mới điên?”
“Không biết.” Phượng Âm thở dài, “ta thấy ta cũng sắp phát điên rồi,” nàng nhìn sang Vô Phương, “Vô phương giới được tạo thành thế nào? Do Sáng Thế Thần tạo nên ư?”
“Ta cũng không biết,” Vô Phương cười, “một ngày nọ khi ta tỉnh lại đã ở trong Vô phương. Đó là rất nhiều năm về trước, trong thiên địa chỉ có
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/phu-sinh-mong-tieu-vong-thu/2493601/chuong-40.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.