Ánh nắng chiều nhàn nhạt phủ kín tầng không, mùa đông rét lạnh đã qua rồi, một mùa xuân nữa lại tới.
Tử Thanh đang phóng nhanh tiến vào thành Vân Châu đột nhiên ghìm ngựa, chạy về phía ngoại thành.
“Nhã nhi, chớ trách ta lần này lại nuốt lời.” Tử Thanh dần thả chậm vó ngựa, cuối cùng dừng lại trước bờ ruộng, ôm chặt thân thể Nhã Hề, ánh mắt đầy áy náy.
“Ta thực muốn trách chàng…” Bình yên tựa vào lòng Tử Thanh, Nhã Hề nhìn rặng mây đỏ phía xa xa, nét đau lòng thoáng hiện trong đôi mắt: “Ta muốn trách chàng dấn thân mình vào nơi nguy hiểm, lặng lẽ tiến nhập Vân Châu trước, nếu chàng có việc gì, vậy bảo ta phải làm thế nào đây?” Thanh âm khẽ run lên, Nhã Hề xoay người lại, đau xót xoa gương mặt Tử Thanh: “Chàng nhìn chàng xem, gầy đi nhiều đến vậy…”
Vô cùng kinh ngạc nhìn Nhã Hề, Tử Thanh giật mình chấn động: “Nhã nhi, nàng không oán ta ngay cả lời cáo từ cũng chưa nói đã đi một chút nào sao?”
Nhã Hề vươn tay nắm lấy tay Tử Thanh, mười ngón xiết chặt, dán trên ngực, giữa đôi mày ẩn chứa ba phần ngượng ngùng, ngữ khí lại vô cùng kiên định: “Vậy chàng nói cho ta biết, chàng sẽ buông tay ta ra sao?”
“Ta…” Lại đem Nhã Hề gắt gao ôm vào trong ngực, Tử Thanh không muốn để nàng nhìn thấy dòng lệ nóng hổi trào ra từ khóe mắt mình: “Ta không nghĩ tới chuyện buông tay…”
“Ta cũng không nỡ…” Đôi mắt Nhã Hề hàm lệ, cười hạnh phúc: “Chàng là phu quân mà lão thiên thương xót nên mới
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/phu-sinh-nhuoc-mong/394001/quyen-3-chuong-55.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.