Chuyện này xảy ra vào thời gian Tố Minh Bảo còn ngủ trong mật thất Hoa Sơn trang.
Thái Hành ngồi dưới mái hiên, chống cằm nhìn Tú Thanh đan rổ. Mấy nan tre luồn qua luồn lại, cái rổ con méo mó đáng thương. Thái Hành cười cười, xem con bé phùng má sửa tới sửa lui. Tú Thanh không kéo tay, thực chất là hết sức vụng về làm cái gì cũng rối tinh rối mù nhưng lại có tính nhẫn nại phi thường. Ví dụ như nó mất bốn năm để học cách xâu được sợi chỉ xuyên qua lỗ kim. Mất hai mươi năm mới có thể cắt một tờ giấy mà không xiên vẹo. Và từ khi sinh ra đến nay vẫn chưa biết cách kéo sợi len mà không làm rối cả cuộn!
Thái Hành đánh giá con bé thuộc loại chậm chạp không có thuốc đặc trị. Thông thường thì hắn sẽ chịu không nổi mà giơ tay chỉ bảo, tuy nhiên kết quả vẫn y như cũ. Thành ra hắn chuyển sang làm khán giả nhìn con bé mò mẫm từ sáng tới chiều, từ ngày này qua tháng nọ, từ năm này sang năm khác chỉ làm một con công việc hết sức đơn giản. Bé làm hỏng, hắn cười trừ. Bé làm hư, hắn an ủi. Bé làm ra thứ xấu xí, hắn mím môi khen tiến bộ. Thế rồi tất cả trở thành thói quen!
- Lão quân nhìn có đẹp không?
Thanh nhi cười rạng rỡ, giơ thành quả lao động lên. Thái Hành nâng mi mắt, quan sát cái rổ không giống rổ, gật đầu vuốt tóc con bé
- Khá hơn cái trước!
Thanh nhi rất ư tự hào, để cái rổ vào chung với núi
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/phu-van-hoa/2350467/chuong-61.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.