Rất lâu, rất lâu về trước…
Khi mà những con sông còn là đất sỏi khô cằn…
Khi mà những ngọn núi còn là bình nguyên…
Khi mà sa mạc còn là rừng đào mấy dặm…
Có một đứa trẻ mồ côi ngày ngày chạy theo đám ăn mày để tranh đoạt một miếng bánh người ta vứt đi, đánh nhau để giành chỗ ngủ trong cái chuồng bò đổ nát hoặc chỉ ngồi nhìn vào quán ăn ven đường, tưởng tượng sẽ có một ngày mình kiếm đủ ba xu mua một bát hoành thánh bốc khói.
Đó là ước mơ lớn nhất trong đời và cũng xa xôi mịt mờ nhất!
Ai bảo thế gian không có cổ tích? Đứa bé ấy không tin!
Bởi vì có một ngày, khi nó đang liếm môi thèm thuồng nhìn người ta ăn nhuồm nhoàm cái bánh giòn nhân thịt thì từ trên trời bỗng rơi xuống một nàng tiên! Cô ấy có khuôn mặt trắng trẻo, mái tóc tết bím nhỏ và một bộ váy màu vàng cam như ánh nắng chiều.
-Cậu bé, ngươi có ước mơ gì không?
Cô gái mỉm cười nhìn nó.
-Ba xu!
Cô gái nghiêng đầu có vẻ không hiểu
-Ba xu? Để làm gì?
Nó liền chỉ tay về phía hàng hoành thánh, ánh mắt không giấu nổi khát vọng. Nàng tiên chợt hiểu, không do dự lấy từ trong túi vải ra ba đồng xu tròn trĩnh
-Cho ngươi!
Nàng thả tiền vào bàn tay dơ bẩn của nó. Đứa trẻ trồ mắt nhìn, lần đầu nó sở hữu khối tài sản khổng lồ như vậy! Không quan tâm nhiều, nó vội vã ôm chặt lấy tiền, chạy đi mua ngay bát hoành thành mơ ước. Sau khi thực sự cầm chiếc
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/phu-van-hoa/2350471/chuong-65.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.