Thiết Mộc Ưng từ trong thùng gỗ đứng dậy, rất nhanh lau sạch thân hình, mặc lên áo đơn, vỏn vẹn thêm lớp áo bào mỏng liền đi vào trong phòng, cũng không có bảo gia nhân đang ngủ ở bên cạnh phòng vào đốt than cho ấm.
Thời yên bình cũng phải nghĩ đến thời loạn, hắn tòng quân nhiều năm qua cũng không có quên nguyên tắc, mặc dù đã lên làm thành chủ, hắn vẫn không dám bởi vì an nhàn mà phóng túng, lúc nào cũng nhắc nhở bản thân phải luôn chuẩn bị đề phòng những khó khăn phía trước.
Lúc trước mỗi đêm làm cho người ấm áp là vì có Tiểu Phúc ngủ bên cạnh bộ dáng rất thỏa mãn. quả thực tựa như người đang mỉm cười.
Thiết Mộc Ưng nhớ tới Tiểu Phúc vừa ngốc nghếch vừa dể thương kia thì khuôn mặt nghiêm khắc liền trở nên nhẹ nhàng
Có đêm hắn không thể nào chợp mắt được, xoãy qua xoay lại khiến Tiểu Phúc nhay lung túng trên giường bày ra kháng nghị, cuối cùng cũng vì nuông chìu mà nằm yên cho nó yên ổn ngủ, khiến nó vô cùng đắc ý.
Tiết Mộc Ưng còn nhớ rõ vào cái đêm đầu tiên mang Tiểu Phúc về, nó liền nhanh chóng nằm chết dí bên cạnh hắn, muốn cùng nhau ngủ. Hắn đuổi nó xuống đến vài lần, hết lần này tới lần khác nó không có chịu xuống giường. Mà Tiểu Phúc khi vừa lên giường liền ngủ say như chết không chút đề phòng, cho dù bị hắn làm thịt lột da, khả năng cũng không biết chuyện gì xảy ra.
“Tiểu phúc, ngươi đã chạy đi đâu?”
Thiết Mộc Ưng đưa mắt nhìn bốn phía,
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/phuc-yeu/2623176/chuong-4.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.