Chương 17: Hay là cắn ta đi Hồi ức nhuốm máu lại lần nữa trào dâng, tay Bạch Sương không ngừng run rẩy. Dường như cô ta không chỉ nghe thấy tiếng gió rít gào ngày ấy, mà còn cảm nhận được cả cảm giác đau nhói khi lưỡi kiếm lạnh lẽo lướt qua lưng. Hàng mi Bạch Sương run run, ánh mắt men theo vạt áo sạch sẽ mà nhìn lên. Người trước mặt cười tựa gió xuân, dung mạo tuấn tú, đôi môi mỏng hơi nhếch lên mang theo vài phần thương hại. Đôi mắt đáng lẽ nên là điểm sáng nhất trên khuôn mặt đó lại đang nhắm nghiền, hàng mi dài đổ bóng xuống dưới tạo thành một mảng tối nhỏ. Dù y đã trưởng thành, dù trước đây cô ta chưa từng thấy gương mặt y, nhưng khoảnh khắc này, cô ta vẫn chắc chắn y chính là người đó. Trên khắp thiên hạ, không ai có thể dung hòa sự dịu dàng và tàn nhẫn hoàn hảo như y. Bạch Sương mặc kệ ánh mắt hiếu kỳ xung quanh, nghiến răng rút dao găm từ trong tay áo ra. Cô ta biết rõ kẻ điên này chưa bao giờ quan tâm đến việc có người ở đây hay không, chỉ cần chọc giận y, kết cục chỉ có một, đó chính là bị thủ tiêu. Không thể lùi bước nữa, cô ta đè nén cơn run rẩy theo bản năng, chẳng hề do dự mà đâm thẳng vào mắt y. Khoảng cách này, không ai có thể né tránh. Lưỡi dao găm sắc bén xé qua da thịt, b*n r* những giọt máu đỏ tươi. Mũi dao dừng lại ngay trước mắt Lộ Chi Dao, chỉ cách một chút nữa là có thể
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/phung-dang-no-ba-luong-vang/2994495/chuong-17.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.