Chương 33 Lý Nhược Thuỷ từng thấy dáng vẻ lúc nhỏ khi vẫn còn mở được mắt của y, và cô cũng chưa từng thấy dáng vẻ ấy sau khi trưởng thành thế nào. Lần này thì được thấy rồi. Đôi mắt so với lúc nhỏ có dài hơn chút, trông cũng quyến rũ hơn, nhưng tổng thể vẫn là dáng vẻ mờ mịt ấy, ánh nhìn không thể tập trung vào một nơi mà chỉ có thể xuyên thẳng qua cô. Lộ Chi Dao ôm lấy Lý Nhược Thuỷ, y mở to hai mắt, trên mặt cũng không còn nụ cười như thường lệ, không biết đang nghĩ gì. Lý Nhược Thuỷ thừa nhận bản thân đã bị mê hoặc, song cũng chỉ là bị mê hoặc chốc lát mà thôi. Cô nín thở, dùng ngón tay gõ nhẹ vào giữa hai hàng mày của y, rồi hất tà váy mỏng manh đang lững lờ trong nước ra, ưỡn thẳng lưng đứng dậy, tiện tay kéo y từ đáy nước lên. Khoảnh khắc trồi lên khỏi mặt nước, Lộ Chi Dao nhắm mắt lại, những giọt nước trong suốt chỉ có thể lướt qua hàng mi của y mà rơi xuống, chẳng thể nào chạm tới màu lưu ly nơi đáy nước kia nữa. “Có thể nín thở giỏi đến đâu cũng không thể cứ nằm mãi trong đó được, đến khi anh nhớ ra thì có lẽ đã chẳng còn sức đâu.” Lý Nhược Thuỷ gạt nước trên mặt, vừa th* d*c vừa hỏi: “Lúc nãy sao anh bất động thế?” Lộ Chi Dao cong môi, thân thể hơi lạnh áp sát lại gần cô, y khẽ thở dài. Chỉ có cô, mới có thể hỏi y nguyên nhân vào lúc này. “Vì cảm giác áp bức tăng
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/phung-dang-no-ba-luong-vang/2994511/chuong-33.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.