Bị ngã giữa nơi đông người, Vưu Hàm Ngọc mất hết thể diện, lôi kéo Phùng Tranh mặt mày xám xịt quay về Vưu phủ.
Trời đã về chiều, thấy con gái trở lại, Vưu thị liền đứng dậy cáo từ.
Hứa thị đưa mẹ con nàng ra tận cổng lớn, chờ hai người lên xe ngựa rời đi rồi mới quay vào.
Vừa vào phòng, Hứa thị đã hỏi: “Chơi với biểu muội thế nào?”
Vưu Hàm Ngọc ngại chuyện ngã lộn xộn, không muốn để mẫu thân biết, liền ậm ừ: “Cũng tạm, chỉ là dẫn nàng ấy đi dạo khắp nơi thôi.”
Hứa thị nghe ra mấy phần ấm ức, sắc mặt nghiêm lại: “Con gái con đứa chẳng phải vẫn thích đi dạo phố sao? Nhớ kỹ lời ta dặn, giữ quan hệ tốt với biểu muội không bao giờ thiệt.”
Không nói đâu xa, bao nhiêu năm nay Hàm Ngọc được biểu muội cho không ít đồ tốt, cũng nhờ vậy mà tiết kiệm được không ít tiền may áo, làm trang sức.
Với cái phủ Vưu giờ chẳng khác nào rỗng ruột, ngay cả nuôi Hàm Chương học hành cũng phải chắt chiu, lấy đâu dư dả để sắm sửa cho con gái?
Vưu Hàm Ngọc dĩ nhiên biết điều đó, nhưng trong lòng lại đầy uất nghẹn.
Nàng đã quá mệt mỏi với việc phải luôn nịnh nọt Phùng Tranh.
Đây đâu phải làm biểu tỷ, rõ ràng là làm người hầu!
Hứa thị nhìn ra tâm tư con gái, dịu giọng vỗ nhẹ tay nàng: “Nhẫn thêm chút nữa, đợi ca con thi đỗ, nhà ta sẽ khác.”
Vưu Hàm Ngọc mấp máy môi: “Nhưng… phải đợi đến bao giờ? Ca ca…”
Muốn nói anh trai học hành chẳng xuất sắc gì,
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/phung-xuan-dong-thien-dich-lieu-diep/2842933/chuong-38.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.