Hiện nay dân chúng kinh thành vô cùng nhạy cảm với từ “ni cô”.
Vừa thấy ni cô trẻ là lại nghĩ đến Mai Hoa Am, mà nhắc tới Mai Hoa Am lại lập tức nhớ đến Ngô Vương.
Đang lo sau chuyện lớn của Ngô Vương không còn trò gì náo nhiệt để xem, chẳng lẽ nay lại có thêm chuyện mới?
Không ít người đi đường bèn lặng lẽ bám theo.
Hai ni cô chỉ mải mê đuổi theo Tĩnh Trần, không phát hiện ra đám đông sau lưng ngày càng đông, một đường đuổi đến tận cửa nha môn Thuận Thiên phủ.
Tĩnh Trần vừa ngoái đầu nhìn vừa vươn tay gõ mạnh lên trống lớn ngoài nha môn.
Tiếng trống trầm vang rền rĩ vang lên từng hồi “thùng… thùng… thùng…”, như sấm rền bên tai hai ni cô.
“Tĩnh Trần, ngươi làm gì vậy!” Ni cô lớn tuổi quát lớn.
Tiểu ni cô lập tức xông lên, túm lấy tay Tĩnh Trần:
“Tĩnh Trần, mau theo chúng ta về!”
Tĩnh Trần tỏ rõ vẻ sợ hãi, quay sang đám người đang đứng xem mà kêu cứu:
“Cứu tiểu ni! Bọn họ muốn hại ta!”
Người xem vừa nghe vậy thì không chịu nổi, nhao nhao lên tiếng:
“Giữa ban ngày ban mặt mà dám uy h**p người sao?”
“Đúng thế, lại còn ngay trước cửa nha môn, còn coi vương pháp ra gì không!”
“Quan gia mau ra xem, nhìn là biết hai ni cô kia là người của Mai Hoa Am, ắt chẳng phải hạng tốt lành!”
Hai ni cô: “……”
Nghe tiếng trống vang, đám sai nha từ trong nha môn kéo ra, vừa trông thấy ba ni cô liền sa sầm mặt:
“Ai là người gõ trống kêu oan?”
Tĩnh Trần vùng
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/phung-xuan-dong-thien-dich-lieu-diep/2846904/chuong-263.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.