Đoàn đưa dâu sẽ khởi hành từ phủ Tuyên Vương vào hoàng cung,làm lễ xong xuôi sẽ bắt đầu xuất giá từ hoàng cung đi.
Đây là vinh dự lớn lao từ trước đến giờ của quận chúa,chưa một ai có đãi ngộ tốt như này có thể thấy rằng địa vị của hai nàng quận chúa này không khác công chúa là bao.
Khi làm tất cả các thủ tục xong xuôi chuẩn bị lên xe ngựa rời khỏi hoàng cung,Giai Kỳ vội ôm chặt lấy Giai Tuệ,hai nàng ôm nhau khóc nức nở khiến cho Nhược Khê cũng khóc theo.
Tuyên Triệt kéo thê tử vào lòng nhẹ nhàng an ủi động viên nàng,thái hậu cũng thế,nhìn hai quận chúa như vậy bà cũng không kìm được nước mắt.
Thiên Kỳ và Dương Kỳ đi lên ôm chặt hai người rồi nói :
"Hai người phải thật hạnh phúc nhé,nếu không cả nhà sẽ đau lòng lắm ".
Hai vị tân lang thấy vậy liền chầm chậm đi đến tách hai nàng ra rồi cầm chặt lấy tay hai nàng nhẹ nhàng nói :
"Một thời gian nữa nếu nhớ phụ mẫu và người thân ta sẽ đưa nàng về thăm cố quốc nàng đừng buồn nữa ".
Lúc này hai người mới nguôi ngoai vẫy tay từ biệt mọi người rồi lên kiệu.
Hai chiếc kiệu từ phía hoàng cung đi ra nhưng lại tiến về hai phía ngược lại với nhau ,một người phương nam,một người phương bắc,biết bao giờ mới gặp lại.
Đoàn xe ngựa đi một ngày đường mới dừng lại dịch quán để nghỉ ngơi,ngồi trong xe lâu Giai Kỳ đã thực sự mệt mỏi,nàng vươn người cho khỏi đau mình.
Nàng định bước xuống ngựa thì đã có một bàn tay
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/phuong-hoang-phuong-nam-phuong-hoang-phuong-bac/1660841/chuong-16.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.