Bỗng tiếng cười khúc khích từ đằng xa, hóa ra Như Ngọc đã đứng quan sát một lúc rồi, nghe thấy Dương Kỳ nói như thế nàng không nhịn được cười.
Thoáng nhìn thấy Như Ngọc, Dương Kỳ ánh mắt dịu dàng đi đến hỏi :
"Muội đến đây lâu chưa, chờ ta à?".
Như Ngọc gật đầu nói :
"Muốn tìm huynh cùng đi dạo Tây Thành với ta ai ngờ lại bắt gặp cảnh này nên không dám làm phiền ".
Dương Kỳ xoa đầu nàng rồi nói :
"Nghịch ngợm, đi thôi ta cũng đang định đi ngoài mua một số đồ, có muội dẫn đường thật tốt ".
Rồi hai người vui vẻ cầm tay nhau đi, từ sau lần đỡ một gậy lần trước hai người đã mở lòng với nhau tuy nhiên vẫn còn thiếu bước công khai thôi.
Phía xa xa ánh mắt cay độc nhìn theo, tại sao những gì tốt đẹp nàng ta đều nhận được hết chứ, từ tình thương yêu của phụ thân, dung mạo đến bây giờ người mà cô ta coi trọng cũng chọn nàng ta.
Hai người vui vẻ đi khắp nơi của Tây Thành, Dương Kỳ nhớ mang máng cửa hiệu mà chàng cầm đồ, liền hỏi đường rồi đi đến.
Lúc chủ quầy nhìn thấy chàng thì niềm nở nói :
"Ta tưởng công tử không quay lại chứ?".
Rồi ông tìm miếng ngọc bội rồi đưa cho chàng, Dương Kỳ vui mừng cầm lấy rồi lau qua vết bụi đi.
Cả Sở quốc chỉ có ba miếng duy nhất, là quà đầy tháng mà hoàng đế bá bá tìm người đặt cho ba tỷ đệ bọn họ.
Nếu mà mất mẫu thân không hỏi tội chàng mới là lạ,Như Ngọc mỉm cười
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/phuong-hoang-phuong-nam-phuong-hoang-phuong-bac/299772/chuong-75.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.