Giai Tuệ mỉm cười nhìn cô ta rồi bước từ từ lên nói :
" Vì cớ gì cô lại nghĩ thân phận ta thấp kém mà nếu có đúng như vậy đi chăng nữa thì chàng cũng là phu quân của ta,có lý nào lại lấy thêm thê tử nữa chứ ".
Mọi người ở dưới nhao nhao nói :
"Đúng đó người ta đã có thê tử rồi tiểu thư chọn chúng tôi đi,chúng tôi chưa có thê tử,thiếp thất cũng chưa ! "
Mộng Uyển Thanh tức giận cô không tin nam nhân này lại không ham hư vinh không mê quyền lực,cô nở một nụ cười quyến rũ và nói :
"Ta đã chọn chúng công tử rồi không chọn ai khác nữa,công tử lấy ta sẽ được phụ thân ta bàn giao cho chức vị phó thành chủ có thể nâng đỡ con đường công danh của công tử, lúc đó tha hồ mà làm việc lớn.
Ta có thể chờ công tử hưu thê tử của mình rồi cưới ta,công tử thấy thế nào ".
Nghe đến đây Giai Tuệ không nhịn được cười,nàng cười thật sung xướng khiến cho cô ả Mộc Uyển Thanh nghiến răng nghiến lợi còn Hiên Viên Triệt thì xoa đầu cưng chiều.
Ả ta tức giận hét lên :
"Ta nói có gì sai mà cô cười chứ,một thê tử mà không giúp được công danh sự nghiệp của phu quân thì tốt nhất nên hưu đi thôi ".
Giai Tuệ cười trong mắt hiện lên sát ý nói :
"Ta cười vì sự ngu ngốc của ta,đừng tưởng là mình cao quý mà coi thường người khác,loại người như cô làm nô tỳ cho ta cũng chẳng xứng ".
Giai Tuệ quay sang kéo Hiên Viên
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/phuong-hoang-phuong-nam-phuong-hoang-phuong-bac/299789/chuong-64.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.