Phản ứng đầu tiên của Hạ Mê là: Công trạng hạng Ba của mình cuối cùng cũng xuất hiện rồi!
Giây tiếp theo cô mới chợt nhớ ra, cô đang bị mắc kẹt trong tường, rất có thể sẽ không nhận được công trạng hạng Ba.
Nỗi đau không thể thăng chức và nỗi sợ chết chóc khiến bộ não của Hạ Mê hoạt động như điên.
Súng máy rơi xuống đất, cũng đang dần tan chảy.
Súng và rìu đều bị dì hủy hết, trên người cô chỉ còn một quả lựu đạn thanh tẩy.
Nhưng lựu đạn phải để dành cho công trạng hạng Ba, nếu dùng ngay bây giờ, sau này gặp công trạng hạng Ba thì làm sao?
Hạ Mê đau đầu giằng co về việc có nên dùng lựu đạn hay không, vắt óc suy nghĩ xem cô còn phương pháp nào để đối phó với kẻ địch.
Nếu “Khiên” còn ở đây, có lẽ có thể trực tiếp điều khiển chiếc mũ bảo hộ duy nhất chưa bị chìm vào tường để đánh dì phòng 704 và con trai, nhưng “Khiên” vẫn chưa quay lại.
Nghĩ đến “Khiên”, Hạ Mê theo phản xạ nhớ đến kiến thức “Khiên” dạy cho cô, đột nhiên một tia sáng lóe lên trong đầu.
Căn phòng này, cũng có thể coi là bộ phận bị đục hóa phải không?
Cô có thể “Tằm” ăn các bộ phận bị đục hóa trên cơ thể người khác, tại sao không thể “Tằm” ăn căn phòng này?
Khi bộ phận bị đục hóa còn trên cơ thể người bị đục hóa, cô không thể sử dụng “Tằm”, nhưng căn phòng này và bà ấy tách biệt nhau, dì chỉ có thể điều khiển căn phòng thôi, cơ thể và căn phòng
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/phuong-phap-xu-ly-su-kien-sieu-nhien/2772991/chuong-21.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.