Chi nha.
Cánh cửa Đan thất mở ra, Liên Y vui vẻ cầm trong tay một bình ngọc.
"Mọi người đều ở đây sao?" Liên Y ngạc nhiên hỏi. Bình thường giờ này mọi người đều đang tu luyện mà.
"Chủ nhân, chúng ta chờ ngài a. Đan dược của ta hết rồi a." Phượng Vô Quân một mạch chạy đến bên Liên Y, lắc lắc cánh tay của nàng. Xem một kẻ cao hơn mình cả cái đầu, vẻ mặt cún con, đôi mắt mở to đáng yêu làm nũng khiến Liên Y thật hết cách. Ném cho hắn một bình đan dược. Phượng Vô Quân vui vẻ đón lấy. Tươi cười đầy mặt. Ánh mắt cong cong như nguyệt nha.
"Liên Nhi, đan dược vừa hình thành là đan dược gì vậy?" Minh Nguyệt vừa kéo tay Liên Y ngồi xuống bên cạnh, vừa hỏi.
"Là Linh Lan đan. Đan dược giúp cho Phong Ngân, tỷ cùng tỷ phu khôi phục hoàn toàn." Liên Y cười vui vẻ. Đưa cho bọn họ mỗi người một bình ngọc.
"Chủ nhân vậy ta có hay không?" Phượng Vô Quân nghe thấy thế liền biết đây chắc chắn là đan dược không phẩm cấp nữa, ánh mắt cún con long lanh nhìn Liên Y.
"Tu vi của muội còn thấp cho nên chỉ có thể luyện được ba viên. Ba người phục dụng đi, sau đó chúng ta sẽ rời khỏi đây. Lần sau luyện được sẽ cho ngươi." Liên Y nói với ba người Phong Ngân, rồi quay đầu nhìn Phượng Vô Quân đang giả vờ ủy khuất. Đưa cho hắn thêm một bình đan dược nữa để an ủi. Nếu như người khác biết Liên Y đưa đan dược cho Phượng Vô Quân làm đồ ăn vặt như vậy,
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/phuong-thien-de-than/2512692/quyen-1-chuong-37.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.