Hai người Phương Duyên có thể thấy được trong tầm mắt, Pokemon trốn ở bụi cỏ, trong lá cây đang nhao nhao chạy trối chết, tựa như là có quái vật săn mồi cương đại nào vừa xuất hiện vậy.
Eevee và Phương Duyên liếc nhau.
Nó tựa hồ có chút xem nhẹ trình độ miệng thúi của vị Huấn Luyện Gia nhà mình.
Cho dù đặc tính "Dự đoán nguy hiểm" của mình cũng rất lợi hại, vẫn ngăn không được vận rủi Phương Duyên mang lại a.
"Ngoài ý muốn... Đơn thuần là ngoài ý muốn..."
Phương Duyên ngượng ngùng xua tay, nhìn về điểm đen ở phía xa đang dần lớn lên, lôi kéo Eevee tranh thủ bỏ chạy.
Không sai, cái điểm đen kia tuyệt đối là bay tới hướng này.
Vừa chạy, Phương Duyên vừa lộ ra vẻ buồn rầu, như tỉnh ngộ lại.
Đã sớm nên nghĩ đến, bên cạnh loại quả hi hữu như vậy, làm sao có thể một con Pokemon cũng không có.
Pokemon khác không dám đến gần, nói rõ nơi này là lãnh địa của một loài săn mồi đỉnh cấp a.
Cũng chỉ có hắn và Eevee mới đần độn xem nơi này là địa phương an toàn, còn ăn trộm quả Berries người ta dốc lòng vun trồng.
Nếu không có gì bất ngờ xảy ra, nơi này hẳn là địa phương nguy hiểm nhất trong toàn bộ bí cảnh này.
Thế nhưng, địa phương nguy hiểm nhất lại để cho Phương Duyên và Eevee nhàn hạ vượt qua mấy giờ.
"Nơi nguy hiểm nhất cũng là nơi an toàn nhất, ta tin điều này, nhưng là vì cái gì nó không thể trở về chậm một chút?"
Phương Duyên và Eevee chạy như điên, có lẽ
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/pokemon-master/73797/chuong-25-2.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.