Tòa tiểu viện thông với chủ viện này vốn là nơi ở của nữ quan trong phủ hoặc những ma ma già có thâm niên và địa vị. Trước kia, người từng cư trú ở đây không phải là nữ quan giáo dẫn xuất thân từ trong cung, có phẩm giai đàng hoàng, thì cũng là nhũ mẫu của các chủ tử trong vương phủ, hoặc những nữ sử tâm phúc theo hầu nhiều năm.
Sau đó nơi này bị trống đã lâu, mãi đến năm ngoái mới được sử dụng lại.
Khương Hồ Bảo ở trong vương phủ ngần ấy năm, số lần đặt chân tới đây, đếm trên một bàn tay cũng chưa hết.
Tiểu viện tinh xảo nhưng không lớn, không chứa nổi nhiều người. Khương Hồ Bảo đuổi hết đám hạ nhân theo sau đứng xa tường viện một chút, còn mình thì trấn giữ bên cột mái trước cổng viện, thỉnh thoảng lại thò đầu nhìn ngó.
Đứng ở cửa viện, hắn ta có thể nhìn rõ cánh cửa son của chính phòng đang đóng chặt. Còn bên tai… may mà hắn ta không có thính lực như đám thân vệ, chỉ có thể mơ hồ nghe được vài tiếng động mập mờ khó phân biệt.
Chuyện bí mật trong phòng chủ tử, thân làm nô tài đương nhiên là biết càng ít càng tốt, chỉ cần lo thu dọn hậu quả cho ổn thỏa là được.
Chỉ sợ là… chuyện phía sau này, không dễ thu xếp cho êm.
Khương Hồ Bảo nhe răng, rút chiếc khăn trong tay áo ra, vừa định lau lại mồ hôi trên trán.
Khăn lụa vừa che lên, một bóng người đã vội vã xuất hiện ở hành lang cách đó không xa – là tiểu hoàng môn
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/qua-phu-tue-tue-truong-cat/3024781/chuong-97.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.