Bầu trời trên cao của không gian loạn lưu,
Bầu trời không gian loạn lưu lúc này được chia làm hai phía đối lập.
Một phía hắc ám trùng thiên che lấp thiên địa, một phía khác lại là ánh sáng óng ánh trong suốt, mang theo cảm giác cực kỳ tinh khiết xuất hiện.
Ngay khi Bàn Cổ sắp chém Nguyên Thần của lão giả, Hắc Khí Trường Hà bỗng nhiên điên cuồng sôi trào, cả trường hà di động, đổ ập xuống đầu Bàn Cổ cùng Nguyên Thần lão tổ.
Bàn Cổ cảm nhận được áp lực khủng khiếp từ trên đầu đè xuống, hắn đành vội vàng thu tay, dùng tốc độ nhanh nhất lùi lại.
‘Ha..ha..ha..
Cảm ơn ngài cứu mạng.’
Ngay khi Bàn Cổ vừa thoái lui, Hắc Khí Trường Hà cũng cùng lúc đè xuống nuốt chửng Nguyên Thần lão giả.
Lão mang theo tiếng cười vui mừng tiến vào Hắc Khí Trường Hà.
Bàn Cổ lùi lại bên cạnh Vô Danh, đánh giá thương thế của Vô Danh một chút thì hắn cũng học ra một búng máu, bí phát cũng đến lúc phản phệ, tinh thần hắn nhanh chóng suy yếu, lưng cũng còng xuống, cảm giác hắn đã già đi thêm mấy vạn năm tuổi.
‘Haizz, chúng ta lần này xong rồi.’
Bên cạnh Vô Danh thấy hình ảnh của Bàn Cổ thì cũng chỉ biết cười khổ.
Tình hình của cả hai thật sự quá thảm, lần này sợ rằng vô pháp sống sót rời đi chiến trường này.
‘Ha..ha..ha..
thở dài làm gì, ai rồi cũng ngã xuống, nhưng trước khi đi đến kết thúc, ta muốn liều mạng một lần nữa, điên cuồng một lần nữa: Chiến cho thiên địa biến sắc, chiến cho địch nhân khiếp
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/quai-di-the-ma-phap/2140177/chuong-317.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.