Ngu Tam Thất chết rồi.
Hạ nhân dùng một manh chiếu cói cuộn xác nàng lại, vứt thẳng ra ngoài cổng lớn.
Nàng bị phơi thây dưới ánh mắt của bàn dân thiên hạ.
Dân chúng vây quanh, một tên hạ nhân cao giọng tuyên bố ‘tội trạng’ của nàng:
“Nhà họ Ngu có nữ nhi bất hiếu bất đễ, nghịch ý phạm thượng. Ngu Tam Thất ở trong cung đã mạo phạm Thái hậu, tự biết tội ác tày trời nên đã sợ tội tự sát. Lão gia nhà chúng ta không thể chấp nhận một nghiệt chướng như vậy, hôm nay trục xuất nàng khỏi gia phả nhà họ Ngu để răn đe kẻ khác!”
Thiếu nữ chết không nhắm mắt, đôi mắt vẫn mở trừng trừng, lệ máu đã khô nơi khóe mi.
Xung quanh không một người cảm thông, chỉ có những lời khinh bỉ phỉ nhổ không ngớt.
Ý thức đã mơ hồ, hồn phách của nàng bị kéo ra khỏi cơ thể rồi như thể bay bổng lên không trung.
Nàng ‘nhìn thấy’ người nhà của mình.
Phụ thân nói gia môn bất hạnh, đã rước phải một sao chổi như vậy về phủ.
…
…
Mẫu thân che mặt khóc nức nở, nói hối hận vì đã sinh ra nàng, đáng lẽ nên để nàng chết ở bên ngoài.
Đại ca thở dài, nói nàng hết thuốc chữa.
Nhị ca nguyền rủa nàng độc ác ngu xuẩn, chỉ muốn b*p ch*t nàng ngay lập tức.
Tứ muội nước mắt lưng tròng, nói không hiểu tại sao nàng lại muốn kéo cả nhà xuống nước?
Tất cả bọn họ đều oán nàng, hận nàng! Chỉ hận không thể để nàng chết ngay lập tức!!
Nhưng Ngu Tam Thất không hiểu, rốt cuộc nàng đã
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/quan-chua-duoc-tram-quy-dua-dau-thieu-tuong-quan-co-dam-cuoi-khong/2795433/chuong-1.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.