Thời tiết vào tháng ba, những bông tuyết trắng ở vùng Lâm Tri lại rơi càng ngày càng lớn. Một con đường dài vùng biên giới giữa hai huyện đã có tới 17 đến 18 đoạn đường đang có hiện tượng tuyết lở nên không hề thiếu những chiếc xe đi qua đây mà bị mắc kẹt lại ở nơi nào đó.
Việc dọn tuyết cùng với việc chuyên chở đã có đội ngũ bắt đầu tổ chức cứu viện nhưng là hàng dài xe bị nhốt vẫn là biểu hiện của tình huống lúc này là rất khẩn cấp, cần phải cứu viện cấp bách hơn nữa.
Mọi người ở bên trong xe đã vô cùng lo lắng, bất an chìm trong trầm mặc thì có một giọng nữ đánh vỡ không khí trầm mặc nghiêm trọng này, “Anh lái xe ơi, anh có thể mở hệ thống sưởi lên chút không? Ban ngày tuyết rơi ở Tây Tạng này có thể đem con người ta đông lạnh đến chết đấy.”
Anh lái xe bất đắc dĩ thở ra một hơi khói, “Không phải là không mở mà là chúng ta không thừa bao nhiêu dầu nữa, cô chịu khó một chút đi.” Nói xong, lái xe lắc lắc đầu, chỉ có thể càng thêm bất đắc dĩ không nghe đến những thanh âm thấp nhỏ của những người đang khóc nức nở trong xe.
Nghe được có cô gái nào đó còn nhỏ giọng oán giận, “Sớm biết thế này thì sẽ không đến Tây Tạng, đều tại anh. Nói muốn đến xem hoa đào lại vừa vặn gặp tuyết lở, giờ thì tốt rồi, nếu không có người đến cứu thì…”
Cô gái nói đến một nửa thì lại không nói nữa, người đàn ông bên cạnh
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/quan-hon-bi-mat/2033388/chuong-1.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.