Hôm sau, ánh mặt trời trên cao rực rỡ, kèm theo nhiệt độ sáng sớm cũng là mười tám độ, Tô Khả lại càng cảm thấy hơi thở đầu mùa hạ càng ngày càng gần. —_— Cô hoàn toàn quên mất hôm qua chính cô mặc một bộ đồ mùa đông ăn mặc, nếu bị người ta biết được, đoán chừng sẽ ôm bụng cười lăn lộn thôi.
Sau cơn mưa thì không khí luôn vô cùng mát mẻ, mang theo mùi bùn đất cùng mùi hoa cỏ thoang thoảng, quanh quẩn chóp mũi, hít vào vài hơi, mát lạnh thấm vào lá lách, sảng khoái tinh thần.
Lúc tám giờ sáng Tô Khả liền vô cùng bị kích động vì Doãn Lạc Hàm dùng di động đánh thức, thở dài, chấp nhận rời giường, bị thúc giục đi.
Đợi đến khi Tô Khả rửa mặt xong đi ra khỏi cửa chính liền nhìn thấy Doãn Lạc Hàm bảnh bao đeo mắt kính, đang ngồi trên một chiếc Porsche mới tinh ra đường phất tay với cô một cái, "Khả Khả, nhanh đi nhanh đi."
Xe màu lửa đỏ rực, lúc này mui xe mở ra, dưới sự chiếu rọi của ánh mặt trời ca bô xe tản ra ánh sáng vừa chói mắt lại mê người. (ca bô xe là cái mui phía trước)
Tô Khả dùng tay cản ánh sáng, sờ sờ cằm, "Xe này là mới mua sao?"
Doãn Lạc Hàm hưng phấn gật đầu, "Ờ, tới tay ngày hôm qua, hôm nay là lần đầu tiên chị lái ra cửa!"
Tô Khả biết Doãn Lạc Hàm có vài chiếc xe , hơn nữa trong đó cũng có một chiếc Ferrari màu lửa đỏ rực, mà chiếc xe Porsche cũng là màu lửa đỏ rực, Tô Khả
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/quan-hon-choc-lua-thieu-than/1716211/chuong-150.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.