Trương Hồng Anh quay đầu lại, thấy trưởng khoa Lưu đứng đó, mặt lạnh như tiền.
Cô không chắc liệu ông có nghe thấy những lời mình vừa nói hay không.
"Tr...trưởng khoa." Trương Hồng Anh ấp úng.
Đứng cạnh trưởng khoa còn có viện trưởng và một vị lão thành, Trương Hồng Anh thấy quen nhưng không nhớ đã gặp ở đâu.
"Cô xử lý sự việc như thế này à?" Trưởng khoa Lưu giận dữ nói.
"Em...em chỉ không muốn chuyện đi quá xa." Trương Hồng Anh giải thích.
"Bố, sao bố lại đến?" Giọng Chu Chiêu Chiêu vang lên ngắt lời cô.
Bố?
Chu Chiêu Chiêu đang gọi ai vậy?
...
Trương Hồng Anh biết Chu Chính Văn, ngày nhập học ông để lại ấn tượng khá sâu.
Nhưng người đàn ông trước mặt rõ ràng không phải Chu Chính Văn.
Chẳng lẽ là...
"Chuyện lớn thế này, Duy Lực không ở nhà, bố phải đến trường làm rõ." Dương Quyền Đình nói.
Ông nhìn sang Hứa Thiên Thiên đang sợ hãi: "Cháu gái, có những lời không thể tùy tiện nói ra đâu."
Phiêu Vũ Miên Miên
"Cháu...cháu xin lỗi." Hứa Thiên Thiên cũng ấp úng như Trương Hồng Anh.
Nếu trước đây cô ta còn hoài nghi người đàn ông kia là bố nuôi của Chu Chiêu Chiêu, thì giờ đây, sự thật đã rõ rành rành.
"Chu Chiêu Chiêu là con dâu của tôi," Dương Quyền Đình nói, "Hai đứa kết hôn cũng được nhà trường phê duyệt."
Thủ tục đầy đủ.
"Hôm trước thuận đường đưa cháu đi học, không ngờ lại gây hiểu lầm lớn thế." Ông nhẹ nhàng nói.
"Thật xấu hổ." Viện trưởng nói, "Xảy ra chuyện như vậy mà khoa không xử lý kịp, lại để ngài phải tới
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/quan-hon-ngot-ngao-nang-dau-nho-cua-dai-lao-tai-sinh-roi/2747401/chuong-227.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.