Chương 30
– Mưu sự tại nhân, thành sự tại thiên. Ta nhất thời nóng ruột …bèn…bèn đem ngọc bội và bảo kiếm gán thành ba mươi vạn lượng bạc, nghĩ là thắng ván này rồi về. Không ngờ… không ngờ… cuối cùng cũng thua.
Đường Nguyên vẻ mặt sầu thảm ngập ngừng kể lại.
– Ngươi!Ai da, cái này phải gọi là bại sự tại nhân. Ta nhớ kiếm của ngươi là bảo kiếm Xuy Tuyết, cha ngươi tốn lắm tiền mới mua được về. Nó là thần binh lợi khí chém sắt như chém bùn. Còn nữa ngọc bội của ngươi là do ôn ngọc cực phẩm chế tác mà thành, ta nhớ rõ hai món đó phải tiêu tốn hơn trăm vạn lượng mới mua được. Mà ngươi chỉ cầm có ba mươi vạn lạng? Cho dù có bán phá giá thì cũng không đến nỗi vậy chứ?
Quân Lâm thấy nghẹn họng, không biết nói gì nữa. Lão bạn này quả thật là bán nhà mà chơi mất rồi, haizzz.
– Ta cũng chẳng còn cách nào khác. Lúc đó căng thẳng quá, chả biết nghĩ sao trong đầu cứ mơ mơ hồ hồ nên mới phạm phải sai lầm.
Đường Nguyên thở dài.
– Cho dù ngươi có thua cả hai món đó thì lúc đó cứ nói ghi nợ đấy, hôm khác sang chuộc lại không được sao?? Cha ngươi vốn cũng cưng chiều ngươi, cùng lắm thì răn dạy vài câu, sao nỡ lòng giết ngươi được chứ? Tám mươi,một trăm vạn lượng bạc, ngươi cũng moi ra được mà.
Quân Lâm lầm bầm
– Nói cũng bằng thừa, hai món bảo bối này chẳng lẽ ta không muốn lấy lại sao?
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/quan-lam-binh-vuong/1553478/chuong-30.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.