"Tôi còn tưởng rằng cô không dễ ở chung.
" Mộc Lân nhu hòa cười nhạt làm Diệp Tích Văn xem có chút ngốc, một không cẩn thận liền đem lời nói trong lòng nói ra.
"Nói như thế nào?" Mộc Lân nhướng mày hỏi lại.
Cô nhìn qua, thật sự thật không dễ ở chung sao?
Có lẽ Mộc Lân cũng không biết, trên mặt cô luôn là vân đạm phong khinh như vậy, mặc dù là cười, cũng là như thế này, cho nên tổng có thể cho người khác một loại tâm lý là không dễ tới, nhưng mà khí chất của cô lại là loại cực độ dễ dàng hấp dẫn người khác chú ý, vô luận nam nữ.
Nhìn Mộc Lân, Diệp Tích Văn có chút ngượng ngùng gãi gãi đầu, trên mặt cũng không có đặc biệt xấu hổ, ngay thẳng nói: "Bởi vì lúc tôi hỏi cô.
.
lúc ấy cô thực lãnh đạm, không quá thích nói chuyện.
" Có loại cảm giác cách người lấy ngàn dặm, bất quá, nhìn Mộc Lân cùng bọn Cảnh Hữu Lam ở chung, lại mơ hồ có thể cảm giác được, Mộc Lân đối đãi bọn họ là không giống nhau.
Đừng hỏi vì cái gì, chính là một loại cảm giác.
Cảm giác hiểu hay không, đó là một loại trực giác vô pháp miêu tả.
Đối với Diệp Tích Văn bình luận, Mộc Lân chỉ là tùy ý cười cười, "Kỳ thật, tài ăn nói của tôi cũng không tệ lắm.
" Thật sự, ở riêng thời điểm nào đó cô vẫn là thực thích nói chuyện.
Mấy người Cảnh Hữu Lam: Chúng tôi tin tưởng!
* * *
Nghe hai người câu được câu không trò chuyện, Hạ Lạc Du ở
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/quan-mon-nich-ai/1099915/chuong-105.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.