Vừa bước ra khỏi sân bay, Khương Nghi từ xa đã thấy một thanh niên cao ráo mặc áo thun trắng đang giơ tấm bảng ghi “Xưởng làm việc Tần Cơ”.
Cô vẫy tay, nở nụ cười gọi to: “Chử Kỳ!”
Người thanh niên kia cũng trông thấy cô, thu bảng lại rồi chạy nhanh về phía Khương Nghi, bắt tay chào hỏi với nụ cười rạng rỡ: “Lâu quá không gặp, luật sư Khương.”
Chử Kỳ có vẻ ngoài điển trai sáng sủa, lông mày rậm, mắt to, sống mũi cao, khi cười còn để lộ tám chiếc răng đều tăm tắp, nhìn vô cùng hoạt bát, dễ gần.
“Gọi tôi là Khương Nghi là được rồi.” Cô bị nụ cười ấy lây sang, khóe miệng cũng cong lên theo.
Chu Kỳ thoải mái sửa lại cách xưng hô: “Ok, Khương Nghi, hoan nghênh cô đến Tân Thị nhé! Đi máy bay chắc cũng mệt rồi ha? Tôi đưa cô đến chỗ ở trước nhé. Ngoài cô ra còn có hai tình nguyện viên nữa, một nam một nữ, thêm năm người trong xưởng, tối nay mình tụ họp ăn uống nha!”
Hai người quen biết nhau từ hai năm trước trong một chuyến công tác, Chử Kỳ nhỏ hơn cô hai tuổi, vốn học nghệ thuật, sau đó lại lấy bằng thạc sĩ tài chính. Đáp lời kêu gọi khởi nghiệp của nhà nước, vừa ra trường đã tự mở công ty, làm ăn rất khá.
Xưởng “Tần Cơ” do Chử Kỳ sáng lập đến nay cũng đã được vài năm. Từ năm ngoái, anh ấy bắt đầu tìm kiếm nhà đầu tư cho dự án văn hóa kết hợp du lịch địa phương và nghề mộc. Mà Khương Nghi thì tình cờ chính là luật sư đại
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/quoc-vuong-cui-dau-bach-nhat-mong-duong/3020731/chuong-3.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.