Khi viên châu đặt trước mắt, tôi ghé sát vào nhìn thì phát hiện bên trong không có gì hết. Dạ Quân không đợi sự tò mò của tôi nổi lên đã giữ cằm rồi nhét viên châu vào miệng tôi!
Tôi há miệng muốn nhổ ra nhưng viên châu quá mềm, vừa vào trong miệng đã tan ra, chưa cảm thấy gì thì đã nuốt vào bụng rồi. Chỉ chốc lát sau, có một cảm giác mát lạnh từ phần bụng truyền đến, cảm giác lạnh lẽo này giống như bị quỷ bám trên người vậy. Tôi kinh ngạc lườm tên chết tiệt một lúc lâu mới có thể nhịn xuống, nói: "Đừng giết tôi, tôi còn muốn lên đại học!" Quỷ Vương Dạ Quân nhìn tôi với ánh mắt chán ghét: "Yên tâm, chỉ cần nó còn sống, ta sẽ không giết em! Từ giờ trở đi, em có thể không cần ăn thức ăn nữa, khi nào đói thì ăn một viên này! Không ăn cũng được, không cần đợi ta đến giết em, em sẽ chết!" Cảm giác ớn lạnh từ phía sau lưng nổi lên, không ăn thì sẽ chết, mà ăn thì cũng thấy giống như chết! Sao tôi lại xui xẻo như vậy chứ! Khi Quỷ Vương Dạ Quân trước mặt biến mất, tôi mở hộp gấm ra, thấy bên trong có tổng cộng bảy viên châu, màu sắc đậm nhạt khác nhau, nhưng trong mỗi viên đều có gì đó lơ lửng bên trong. Tôi cầm một viên lên nhìn kỹ hồi lâu, nhưng thật sự là viên châu quá nhỏ, không nhìn rõ nổi nên cuối cùng tôi không nghiên cứu nó nữa, đóng hộp gấm lại. Tên Quỷ Vương này vui buồn thất thường, lời anh nói không biết câuTruyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/quy-hon/877014/chuong-55.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.