Đang còn trầm tư suy nghĩ, thì Nguyễn Thành Hiên đã bỏ đi trước. Tôi nhìn theo hướng anh ta đi, mà lòng vẫn cảm thấy có gì đó không ổn.
Tôi quyết định về nhà, thay vì đi tới bờ sông coi xác chết trôi, bởi những sự kiện vừa qua đã làm cho tôi mệt mỏi, tôi không muốn mình lại bị ảo giác nữa.
Mưa rào rơi, âm thanh rì rào nghe rất êm tai, lũ gà của tôi nuôi kêu âm vang cả một góc sân. Thực ra, khi tới đây sinh sống, tôi đã quyết tâm trở thành một người nông dân thực sự, đôi lúc rảnh rỗi sẽ phụ Lâm bà bà thực hiện mấy cái nghi lễ truyền thống trong thôn.
Hơn hai năm qua, cuộc sống cứ vậy trôi qua, không ồn ào, không náo nhiệt hay chạy quá nhanh theo công việc. Mọi thứ ở đây rất yên bình như chính bản chất của nó.
Lúc chiều, Lâm bà bà đi tới nhà của tôi. Trông dáng vẻ cùng sắc mặt, chắc là có chuyện gì đó không ổn rồi.
Thấy bả thở hồng hộc, tôi định mời bả ngồi xuống nghỉ mệt, rồi thủng thẳng hả nói. Nhưng chưa kịp lên tiếng, thì bả đã gấp gáp nói "Phúc Phúc, có chuyện lớn rồi đa".
"A, chuyện gì?".
Tôi tròn bự hai mắt lên mà hỏi. Lâm bà bà vội hít một hơi thực sâu, đáp "Quỷ Sông...Quỷ Sông, cuối cùng thì ta đã phát hiện ra một chuyện rất quan trọng nghen".
"Là chuyện gì vậy đa?".
Tôi gấp gáp hỏi, Lâm bà bà chặt lưỡi vài cái, rồi nói "Chuyện này không thể nói rõ được, mau theo ta tới nhà lão Phan".
Bả nắm lấy tay tôi,
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/quy-song/1522761/quyen-1-chuong-5.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.