Trên đường phiêu bạt, ta âm thầm suy ngẫm về những điều luật quái đản kia.
“Trước khi đặt chân đến Linh Sơn, thiên hạ chỉ có một vị Phật.”
“Tìm được chân kinh, chính là chìa khóa để giải thoát mọi điều.”
Hai điều này tựa hồ có mối liên hệ vô hình nào đó.
Trư Bát Giới từng bảo chư Phật đều biến mất — lời ấy rõ ràng là dối trá. Nếu vậy, thì các vị Phật hẳn vẫn còn tồn tại.
Thế nhưng, nếu chỉ có một vị Phật tồn tại trước khi đến Linh Sơn… thì vị ấy, nay đang ở nơi nao?
Chắc hẳn, chỉ khi đặt chân đến Linh Sơn, ta mới có thể thấu suốt mọi đáp án.
Vịt Bay Lạc Bầy
Nghĩ thế, ta thu liễm tâm thần, lướt gió mà đi. Mười vạn tám ngàn dặm Tây hành, thoạt trông tưởng dài vô tận, nhưng với kẻ tu hành như ta, chẳng qua chỉ mấy ngày mà thôi.
Ta không vội vã tiến thẳng đến Linh Sơn, mà dạo qua từng chốn trên đường Tây hành, ngõ hầu tìm được chút manh mối.
Năm Trinh Quán thứ mười ba, Giang Lưu Nhi pháp hiệu là Đường Huyền Trang, từ Đại Đường Đông Thổ khởi hành, đi Tây Thiên cầu pháp.
Nơi đầu tiên ta đến — là Đại Đường.
Khi ấy, vì cuộc cá cược mà Long Vương sông Kinh bị xử trảm, Đường Thái Tông gặp mộng mị nhiễu nhương, rồi kéo theo trăm ngàn tai kiếp.
Tới Trường An, ta ẩn mình trong một ngõ tối, quan sát tình hình triều chính trước.
Các đại thần nơi triều đường, ai nấy đều như rối gỗ có dây kéo, động tác cứng nhắc, lặp đi lặp lại như thể
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/quy-tac-quai-dam-lam-nguyet/2712612/chuong-13.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.