.
Trong không gian u ám, một dưới giường, một trên giường, hai người đối diện nhau, Vân Nhiễm nhíu cao mày, không khách khí hừ lạnh: “Tần Dục Thành, ngươi nửa đêm không ngủ, chạy đến chỗ ta làm gì?”
Nàng nghĩ ban ngày tính kế Yến Kỳ, hắn tất nhiên sẽ tìm nàng tính sổ.
Không ngờ người tới không phải là Yến Kỳ mà lại là Tần Dục Thành, tên hỗn đản này, sắc mặt Vân Nhiễm cực kỳ khó coi: “Ngươi sẽ không phải nửa đem muốn đánh lén ta đi, đồ ngụy quân tử, có tin ta lột da của ngươi đem dan lên từng thành.”
Vân Nhiễm cả giận nói, Tần Dục Thành vừa nghe thấy lời của nàng, theo bản năng lui lại từng bước liền phát hiện nội lực của mình bị rút sạch, sắc mặt thay đổi nhìn vào Vân Nhiễm: “Trong phòng ngươi có độc.”
Vân Nhiễm nhướng mày cười duyên như châu tròn ngọc sáng, tuy rằng trong bóng đêm nhưng vẫn thập phần rạng rỡ, thiêu đốt trái tim Tần Dục Thành. Sở dĩ hắn tới là vì nhớ tới bộ dáng Vân Nhiễm lúc mắng người, làm cho hăn ngủ không yên, chạy một tới đay, muốn nhìn nàng một chút rốt cuộc nàng có ma pháp gì khiến cho hắn nhớ nàng không quên, không ngờ tới trong phòng nàng có độc.
Trên thực tế Vân Nhiễm không biết Tần Dục Thành sẽ đến, nàng hạ độc là vi chờ Yến Kỳ, buổi sáng nàng cho hắn ăn quả đắng như vậy tin tưởng hắn nhất định sẽ tới tìm nàng, vì thế nên nàng mới hạ dược trong phòng, không ngờ Tần Dục Thành lại phát điên nửa đêm chạy tới đây.
Tần Dục Thành
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/quy-y-quan-vuong-phi/358886/chuong-30.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.