.
Trong gian phòng, khóe môi Yến Kỳ nở nụ cười như tuyết liên nở rộ, hắn nâng tay ngọc lên vỗ nhẹ ca ngợi: “Quận chúa Trường Bình, thật sự có thủ đoạn, bản quận vương đã đánh giá thấp ngươi, gấm thiên tàm, tay nghề thêu tốt, quận chúa đã dự đoán bản vương sẽ bỏ số tiền lớn để mua đi.”
“Để cho quận vương tiêu tiền, Trường Bình thật áy náy,” Vân Nhiễm bộ dáng phục tùng, dùng kính ngữ, vẻ dịu dàng linh động kia có thể khóa tim người trong nháy mắt, nhanh nhẹn xảo trá giảo hoạt như tiểu hồ ly, trong đầu Yến Kỳ chợt vụt sáng lên cái gì đó, nhưng hắn còn chưa kịp nắm bắt lấy thì âm thanh sung sướng của Vân Nhiễm đã vang lên: “Trường Bình còn muốn hỏi quận vương, ngoại trừ chiếc khăn quận vương, chiếc khác quận vương còn muốn không?”
Mặt Yến Kỳ tối sầm lại, mắt đen sâu như vực không đáy, bình tĩnh nhìn Vân Nhiễm.
“Ý Trường Bình quận chúa là trừ chiếc khăn kia, quận chúa còn có những chiếc khác.”
“Đúng vậy nha, kỳ thật ta làm ba chiếc giống hệt nhau, không biết quận vương có hứng thú mua hết không, nếu không, ta muốn bán một chiếc cho quận chúa Minh Tuệ một chiếc cho thế tử Tần quốc công. Bởi vì vừa rồi họ cạnh tranh rất khốc liệt nha.”
Khóe môi Yến Kỳ cười càng sâu, hơi gật đầu: “Giỏi lắm, rất giỏi, quận chúa Trường Bình quả nhiên thủ đoạn cao minh.”
“Quận vương khách khí, nếu quận vương vô tình với hai chiếc còn lại, mua được một chiếc kia cũng tốt rồi.”
Vân Nhiễm thập phần khách sao, thần thái
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/quy-y-quan-vuong-phi/358907/chuong-37.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.