Sở Phi hiện tại không thể đụng vào, Lăng Giáng Hồng cố gắng làm cho mình tỉnh táo lại.
Nàng sợ, sợ chính mình sẽ giống Thương Trưng Vũ, Sở Phi là độc dược.
Tựa như tên của nàng, Thập Tam, có độc, tuyệt mệnh, khó giải.
Vứt quan hệ loạn thất bát tao của mình cùng Sở Phi sang một bên, vì tương lai đại cục, không thể đụng vào Sở Phi.
Nếu không cẩn thận một cái đùa ra lửa, nói không chừng kết cục so với Thương Trưng Vũ còn tệ hại hơn.
Một khi nàng yêu Sở Phi, hết thảy kế hoạch kế tiếp đều bị đánh loạn, nàng không thể tiếp tục phóng túng tình cảm của mình nữa.
Sau khi nghe xong quá khứ của Thương Trưng Vũ và Lưu Thụ Doanh, Lăng Giáng Hồng đã hạ quyết tâm, không cho chuyện tình cảm liên luỵ đến mình.
Nàng sợ hãi có vướng bận, sợ hãi có nhược điểm.
Bên người vị kỳ độc này, vẫn là cầm đi đầu độc người khác đi.
Lăng Giáng Hồng nhíu mày nhìn vưu vật lom lom dưới thân.
Sở Phi nhìn Lăng Giáng Hồng vẻ mặt sương mù che chắn, có khi thật sự không rõ ràng lắm, đầu nhỏ thông minh tuyệt đỉnh của nàng nghĩ cái gì.
Bất quá...!Ngẫu nhiên vì chính mình tranh thủ một chút phúc lợi, cũng không đủ đi.
Lăng Giáng Hồng thả lỏng thân thể, đem Sở Phi ôm vào trong ngực, thanh âm thực ôn hòa, giống như trước đây hống Sở Phi ngủ: "Phi nhi, không còn sớm, mau ngủ đi."
Sở Phi nhìn Lăng Giáng Hồng nháy mắt mấy cái, tiếp tục nghe lời nhắm lại, cả người nằm trọn trong lòng Lăng Giáng Hồng.
Suy
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/quy-y-thap-tam/1415420/chuong-38.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.