Sở Phi căn cứ vào tình huống trước mắt để suy đoán, người được cứu này có thân phận tôn quý, nhất định là sau khi bị người đánh trộm thứ gì đó mới chật vật thành như vậy.
Những thuyền này đều là thủ hạ xuất động tới tìm hắn, cứ như vậy, đối phương tất nhiên kiêng kị, cũng không dám ném ám khí nữa.
Trên mặt sông nổi lơ lửng mùi máu tươi thản nhiên, hiển nhiên những người trong thuyền kia cũng biết cá trong nước này không phải là cá bình thường, cũng không thể không nghe theo lời của Sở Phi, ngừng ám khí, không dám lại làm nàng thay đổi chủ ý.
Sở Phi cúi đầu nhìn Tiểu Bạch, miệng nó hé mở, bộ dạng rất thống khổ làm nàng đau lòng.
"Đem toàn bộ đèn trên thuyền đốt lên." Tiểu Bạch bị thương không thể kéo dài, Sở Phi quyết đoán ra tiếng phân phó mấy con thuyền đối diện, đồng thời cũng nói với người chèo thuyền của mình, "Phiền toái ngài cũng đốt một chiếc đèn, ta muốn nhìn rõ miệng vết thương của Tiểu Bạch."
Hồ ly bất đồng với con người, dù có bị thương tổn nhiều hơn, chúng nó đều có thể ương ngạnh sống sót, nhưng mà ở trước mặt con người, động vật thủy chung là yếu ớt, một cái ám khí nho nhỏ cũng có thể dễ dàng lấy mạng của bọn nó.
Sở Phi có thể không tức giận sao? Thế cho nên dù luôn không tức không giận, nhưng Sở Phi cũng bởi vì vậy mà giận chó đánh mèo.
Ném chuột sợ vỡ bình, chung quanh mấy con thuyền chỉ nghe thấy một tiếng âm thanh bén nhọn lại rất nhỏ:
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/quy-y-thap-tam/1415470/chuong-63.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.