Bản thân Toàn Cơ đối với sự việc hết thảy đều không có tri giác.
Nàng đang mơ một giấc mộng cổ quái, trong mộng hết thảy đều giống như bị che phủ bởi một tấm vải thật dày, khiến nàng không nhìn thấy rõ ràng. Mơ hồ là mình đang ở bên bờ sông, dọc theo bờ sông là tầng tầng lớp lớp, không biết trải rộng bao nhiêu là loài hoa đỏ tươi như máu.
Nàng vươn tay hái, vò nát, nhìn chất lỏng giống như máu tươi từ kẽ tay chảy xuống, trong lòng lại có một loại khoái ý nói không nên lời cùng một cảm giác quen thuộc.
Bỗng nhiên, có người ngồi xuống bên cạnh nàng, gọi nàng: "Toàn Cơ, nay ngươi đã hiểu rồi chứ?"Hiểu cái gì? Nàng mờ mịt."Ngươi muốn nhìn sao?" Hắn còn đang hỏi.
Nhìn cái gì? Nàng vẫn là không rõ.
"Chỉ có lần này thôi, lần sau không được viện dẫn lý lẽ này nữa. Để cho ngươi hảo hảo xem một chút đi!" Người nọ nói xong, quăng một hòn sỏi vào trong nước. Mặt nước dần dần bắt đầu gợn sóng, một vòng rồi lại một vòng, cuối cùng biến thành vô số hình ảnh chuyển động.Nàng rốt cuộc là tò mò, nhịn không được bước tới gần, vừa thấy —— lòng nàng bỗng nhiên kịch liệt nhảy lên, máu cả người đều cuồn cuộn dồn lên đỉnh đầu.
A. . . Đó là. . . Đó là? Đó là!
Nàng đột nhiên giật mình, một loại cảm giác vừa quen thuộc lại xa xôi dâng lên, nàng gấp rút vươn tay ra —— muốn bắt được cái gì đó!
****
Chung Mẫn Ngôn kinh ngạc nhìn Toàn Cơ nâng cánh tay lên, mười ngón đầy
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/quyen-1-luu-ly-my-nhan-sat/1076314/chuong-14.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.