Chuyển ngữ: Wanhoo
Bây giờ cứ rảnh là Ninh Thư lại thu dọn đồ đạc, chắc là danh môn chính phái dưới sự trợ giúp của minh chủ võ lâm cũng sắp đánh đến ma giáo rồi.
Hơn nữa giờ Cung Vô Mị nóng tính lắm, Ninh Thư không dám lảng vảng trước mặt Cung Vô Mị. Hắn cứ đập đồ vô cớ trong phòng, không thì cũng giết thị nữ. Chỉ cần chọc Cung Vô Mị là đều có kết cục xấu.
Ninh Thư vẫn sợ lắm, cô vuốt mông hổ nhưng lại không dám thừa nhận mình sợ. Cô sợ lỡ đâu Cung Vô Mị vồ vập lấy cô thì phải làm sao. Cô không sợ chết, nữ chính chết kiểu gì cũng được hết ấy, cô chỉ sợ bị đàn ông nhào vào thôi.
Ninh Thư đoán Cung Vô Mị như vậy là do chuyện danh môn chính phái tiêu diệt.
"Tiểu thư Tiểu Hồng, giáo chủ tìm người." Lưu quản sự lại đến tìm Ninh Thư, giờ Ninh Thư sợ thấy gã này lắm, sự trung thành và tận tụy với Cung Vô Mị của hắn làm Ninh Thư muốn đổ cho hắn cả gói thuốc độc.
Đúng là sợ cái gì thì ập đến cái đó. Ninh Thư nghiêm chỉnh theo Lưu quản sự đến trước cửa phòng Cung Vô Mị. Cửa phòng đóng làm Ninh Thư rất ngạc nhiên. Bởi vì thằng cha Cung Vô Mị rất lẳng lơ, dù có lúc pằng chíu pằng chíu cũng không đóng cửa, sao giờ lại đóng giữa ban ngày ban mặt thế này.
Bỗng dưng Ninh Thư không muốn đi vào.
"Chắc là giáo chủ các ngươi đang ngủ, vậy ta về trước đây." Ninh Thư xoay người
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/quyen-1-ninh-thu-rat-la-lap-di/1307319/chuong-187.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.