Đông Phương phu nhân cười ngâm nga, chỉ vào lổ tai mình, nũng nịu nhỏ giọng: "Chàng nhìn kỹ đi."
Đông Phương Thanh Kỳ đành phải nhìn kỹ một chút, không có phát hiện dị trạng gì, "Nàng muốn ta nhìn cái gì?"
Kiều nhan của nàng nghiêm lại, có chút tức giận: "Chàng tuyệt không quan tâm ta! Khuyên tai minh châu trên lỗ tai người ta đã mất rồi, lại là của chàng tặng đó, bây giờ chỉ còn dư lại một cái."Đông Phương Thanh Kỳ thế này mới phát giác trên lỗ tai nàng trống trơn, không khỏi cười khổ: "Còn tưởng là nàng muốn nói gì. Khuyên tai làm sao có thể rớt? Còn nhớ rõ rớt ở chỗ nào không?"
Đông Phương phu nhân nghĩ một lát, mới cười nói: "Hôm trước vẫn còn thấy nó, chắc là hôm qua ta đi vào hầm ngầm lấy rượu, rớt ở nơi đó. Chàng đi theo giúp ta tìm được không?"
Nếu đặt ở lúc trước, ông sớm đã vui mừng khấp khởi đi cùng phu nhân, hôm nay không biết như thế nào có chút thừ ra, lắc đầu nói: "Ta còn có việc bận, tự nàng đi đi."
Đông Phương phu nhân hờn dỗi một phen, kéo tay áo của ông đại phát nữ nhi kiều khí, ai ngờ ông lại giống như đã quên thương hoa tiếc ngọc như thế nào, nhẹ nhàng đẩy vai nàng một cái, lãnh đạm nói : "Đừng nháo, ta có chuyện nghiêm túc phải làm." Dứt lời ông từ bên hông gỡ xuống một xâu chìa khóa hắc thiết, đặt vào trong tay nàng, "Tự nàng đi tìm đi, lúc rời đi đừng quên khóa lại."
Nàng tiếp nhận xâu chìa khóa, ánh mắt cười đến cong lên,
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/quyen-2-luu-ly-my-nhan-sat/2324419/chuong-50.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.