Lúc mọi người đến dưới chân núi, mưa rơi càng lớn, mưa đá to bằng cỡ quả trứng gà nện xuống người, tuy nói bọn họ là người tu tiên, sẽ không bị thương, nhưng cũng đau đến một đám nhe răng trợn mắt. Đáng tiếc là bờ hồ rộng lớn, tìm không thấy chỗ trú, đành phải co rúc với nhau ở dưới đại thụ, vươn dài cổ nhìn xem có người lái đò hay không.
"Thế nào? Có người tới không?" Chung Mẫn Ngôn bị mưa đá nện liên tục vài chục lần, đỉnh đầu có vô số cục u, gấp đến độ đứng ngồi không yên. Nhược Ngọc dõi mắt nhìn một hồi, thở dài lắc đầu: "Không có, chắc hẳn đêm đã khuya, lại là mưa sa gió giật, người lái đò căn bản sẽ không ra đây.""
Chung Mẫn Ngôn thấp giọng mắng hai câu, càng thêm đứng ngồi không yên.
Vũ Tư Phượng nhìn sắc trời, nói : "Nhìn mưa kiểu này, chỉ sợ một hai ngày cũng sẽ không ngừng. Chúng ta ở đây chờ cũng vô dụng. Chi bằng tách ra hành động, hai người lưu lại ở chỗ này chờ Đình Nô, hai người khác đi tìm xem có thuyền gia khác hay không, thuận tiện tìm Linh Lung luôn."
Chung Mẫn Ngôn trong lòng đã sớm vì Linh Lung mà lo lắng không thôi, lại xấu hổ nên không lộ ra, vừa nghe hắn nói như vậy, chính mình liền nhảy dựng lên: "Ta đi! Ta đi tìm Linh Lung cùng thuyền gia!"
Nói xong sợ Vũ Tư Phượng còn muốn dùng lý do chính đáng nào đó cự tuyệt, hắn liền ngoảnh mặt chạy đi. Nhược Ngọc đi theo phía sau hắn, đi được hai bước, bỗng nhiên quay
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/quyen-2-luu-ly-my-nhan-sat/2324438/chuong-37.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.