Ba người đang tranh chấp không ngớt, chợt nghe bên phải ngã rẽ truyền đến tiếng nói chuyện, loáng thoáng còn là giọng nói của một nữ tử, trong lòng không khỏi đều là rùng mình.
Là Tử Hồ? ! Ả đuổi tới?
". . . yêu ma bị giam giữ rốt cuộc là thứ gì? Như thế nào tất cả mọi người đều muốn đi cứu hắn?"
Giọng nói của cô gái kia bỗng nhiên vang lên, càng ngày càng gần, mắt thấy đã sắp tới gần.
"Cũng giống như người, danh tiếng bên ngoài khó tránh khỏi có rất nhiều thị phi. Lúc trước là đơn thuần chỉ muốn cứu, dần dần liền biến thành vì nổi danh mà cứu. Trăm ngàn năm qua, chưa từng có ai có thể thành công cứu được hắn ra ngoài, cho nên, ai có thể cứu ra, chẳng phải sẽ nổi danh sao."
Nam tử nói chuyện âm thanh khàn khàn khô khốc, ngữ điệu cổ quái.
"Ha ha, cái này ta biết, rất nhiều người đều muốn nổi danh. Bất quá, Đình Nô ngươi còn chưa nói cho ta biết, rốt cuộc yêu quái bị giam là cái thứ gì . . ."
Giọng nói chợt ngừng lại, từ chỗ rẽ đi tới chính là một bạch y thiếu nữ, giờ phút này đang đối diện với ba thiếu niên mắt to trừng mắt nhỏ.
"Tư Phượng! Lục sư huynh! Nhược Ngọc!" Toàn Cơ rốt cuộc gặp được bọn họ, nhịn không được kích động, xông lên, liên thanh nói : "Thế nào? Con hồ ly kia không thương tổn các huynh chứ?"
Ba người còn có chút không kịp phản ứng, ngơ ngác nhìn nhìn nàng, rồi lại nhìn nhìn nam tử mặc áo đỏ ngồi trên xe lăn
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/quyen-2-luu-ly-my-nhan-sat/2324443/chuong-34.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.