"Toàn Cơ! Toàn Cơ! Muội ở đâu? !"
Linh Lung kêu vang nhất, còn mang theo âm thanh nức nở, run rẩy, tựa hồ tùy thời sẽ ngất đi. Toàn Cơ nghe nàng kêu như vậy, chính mình không có việc gì cũng nhịn không được ra một thân mồ hôi lạnh. Nàng giống như đang gọi hồn a. . .
"Ta. . . Ta ở chỗ này." Nàng vội vàng chạy tới, vẫy tay với hai người đang lo lắng vạn phần kia.
"Muội như thế nào? !" Chung Mẫn Ngôn sải một bước dài nhảy qua, một phát bắt được bả vai nàng, từ đầu nhìn đến chân, y phục trên người nàng bị cắt nhiều lỗ hổng, máu chảy ra, may mà không bị trọng thương. Sau khi hắn xác định điểm ấy, mới buông lỏng một hơi, bỗng nhiên phát giác chính mình thần thái không đúng, vội vàng buông nàng ra, hối hận mới vừa rồi quá xúc động.
Linh Lung hoàn toàn là người theo phái xúc động, nhìn thấy Toàn Cơ liền nhào tới ôm không buông tay, khóc đến một phen nước mũi một phen nước mắt, nói liên miên lải nhải, giống như tiểu lão thái bà.
Toàn Cơ một tay ôm nàng, một mặt cười khổ nói: "Muội. . . Muội không sao . Linh Lung. . .Thật sự không có việc gì. Tỷ, tỷ xem, có người nhìn nha! Đừng khóc. . . Tư Phượng đang ở. . ."
Hai người đang lúc kích động, nghe thấy tên Tư Phượng, thế này mới phát giác có ba người đang đứng trong rừng cây phía sau, trong đó hai người đều là thanh bào mặt nạ. Chung Mẫn Ngôn nén không được kích động, vội vàng tiến lên cầm lấy
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/quyen-2-luu-ly-my-nhan-sat/2324517/chuong-12.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.