Edit : Quỳnh Nhật Các
Nguồn: mhd – Tàng thư viện
Bắt đầu mùa đông sau đó, bốn mùa tuyết lớn nhẹ nhàng hạ xuống Thủ Dương sơn, chóp của bảy tòa phong đều được trang điểm bằng một màu trắng xóa của tuyết.
Cảnh tuyết mặc dù nhìn rất đẹp, nhưng hoạt động lại có chút không tiện, thường xuyên có các tiểu đệ tử mới nhập môn phát sinh tình huống giẫm vào khoảng không mà ngã bị thương.
Sáng sớm hôm nay, Hà Đan Bình liền mang theo mười mấy đệ tử trẻ tuổi dọn dẹp tuyết đọng trước cửa các đình viện của Thiểu Dương phong. Quét được một đống tuyết chất bên đường, chừng cao hơn một đầu người, có thể nghĩ mấy trận tuyết này lớn đến cỡ nào.
Mấy năm nay Thiếu Dương phái lại thu không ít tân đệ tử, chữ lót Mẫn không còn là trang lứa nhỏ tuổi nhất nữa, dưới đó lại thêm nhiều tân đệ tử chữ Văn nữa, nghiễm nhiên là hãnh diện, thoáng cái đã trở thành sư huynh.
Lúc này Thiểu Dương phong tuyết đọng nghiêm trọng, Hà Đan Bình mang ra mười mấy đệ tử có chút không đủ dùng, vì thế liền phân phó ở một bên chỉ đạo tân đệ tử quét tuyết, một bên bảo lão nhị chữ lót Mẫn Trần Mẫn Giác: "Mẫn Giác, con đi đến viện của các đệ tử mới nhập môn kêu thêm vài người quét tuyết ở diễn võ trường xuống, bằng không nếu để bị đóng băng sẽ không thể nào đi được."
Trần Mẫn Giác nay đã là thanh niên vừa mới hơn hai mươi, trước kia hắn rất thích giả bộ như đã trưởng thành, đi thì phải sờ ria mép. Lúc
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/quyen-2-luu-ly-my-nhan-sat/2324541/chuong-1.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.