Nói xong, trong chính sảnh một mảnh tĩnh mịch, không có nửa điểm thanh âm. Người trong đại sảnh hơn phân nửa nhìn vào Chử Lỗi, không biết ông muốn xử lý việc này như thế nào.
Chử Lỗi hít một hơi thật sâu, đang muốn nói chuyện, chợt nghe thấy giọng nói thanh thúy của Linh Lung vang lên, nói : "Toàn Cơ, tỷ không phải dỗi. Tỷ là nghiêm túc. Cho nên, muội cũng đừng giận dỗi."
Thế nào lại là giận dỗi? ! Toàn Cơ vội la lên: "Không phải như vậy! Muội. . . Muội cũng rất nghiêm túc mà! Mọi người vốn dĩ đều hảo hảo. . . Đã nói rồi, đã nói rồi sau này ở bên nhau, không xa rời nhau... Nếu nói ra lời hứa như vậy, chẳng lẽ lời hứa không phải dùng để tuân thủ sao?" Nàng gấp đến độ mặt mũi trắng bệch, không thể tin nhìn Linh Lung.
Linh Lung chậm rãi nói: "Thế sự vô thường, chuyện sau này ai cũng không biết, lời hứa... bất quá cũng chỉ từng là lời nói để cầu an lòng mà thôi. Sức người có hạn, há có thể tuân thủ từng lời hứa."
"Tỷ. . ." Toàn Cơ nhất thời nói không nên lời.
Linh Lung mỉm cười, ôn nhu nói: "Toàn Cơ, cho dù bọn tỷ không tính là người của Thiểu Dương phái, nhưng tỷ như cũ vẫn là tỷ tỷ của muội, Mẫn Ngôn cũng là hảo bằng hữu của muội, cũng không phải từ nay về sau liền xa cách nha."
Toàn Cơ lắc đầu nói: "Nhưng. . . Lục sư huynh như vậy. . . cũng không có biện pháp, tỷ vì sao cũng muốn rời khỏi Thiểu Dương phái?"
Linh Lung cầm thật
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/quyen-4-luu-ly-my-nhan-sat/2361918/chuong-25.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.