Tuy nhiên còn chưa xem được, vừa nhìn xuống dưới, hai người đều là chấn động, câu nói đầu tiên của Chử Lỗi chính là: Nghịch đồ Chung Mẫn Ngôn, vứt bỏ sư môn, phạm phải tội tày trời. Ngay trong ngày trục xuất khỏi sư môn, từ nay về sau cùng Thiểu Dương phái không còn liên quan, đặc lập trạng này.
Toàn Cơ kinh hãi nói : "Cha. . . Cha lại có thể chiêu cáo thiên hạ! Trục xuất Lục sư huynh khỏi sư môn!"
Vũ Tư Phượng một phen túm lấy mảnh giấy, lướt qua cực nhanh, sắc mặt nhất thời tái nhợt, nói nhỏ: "Hắn... Gϊếŧ Trần Mẫn Giác! Còn đặt thi thể ở cửa lớn của Thiểu Dương phái! Tất cả mọi người đều nhìn thấy!"
Toàn Cơ thở dốc vì kinh ngạc, hai người ngơ ngẩn nhìn nhau sau một lúc lâu, nàng bỗng nhiên thấp giọng nói: "Muội không tin! Lục sư huynh sẽ không làm loại chuyện này! Huynh ấy, huynh ấy từ nhỏ chính là người miệng cứng lòng mềm... Huynh ấy tuyệt đối sẽ không gϊếŧ Nhị sư huynh đâu!"
Vũ Tư Phượng lắc lắc đầu, thật lâu sau, mới nói: "Cha muội vì chuyện này phẫn nộ không thôi, thề phải tróc nã hắn quy án. Phân phó chúng ta nếu nhìn thấy hắn. . . không được hạ thủ lưu tình. Còn nói lần này là khiêu khích của đám yêu ma kia, chúng ta xuất môn bên ngoài, phải thật cẩn thận, cho nên phái Hồng Loan ra ngoài tìm chúng ta, lưu nó lại, coi như là trợ thủ."
Hắn lại nhìn nhìn ngày tháng phía dưới mảnh giấy: tháng canh tử ngày bính mão. Là nửa tháng trước rồi, Chử Lỗi cũng không xác
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/quyen-4-luu-ly-my-nhan-sat/2361994/chuong-2.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.