Một cơn gió nhẹ nhàng lướt qua tán hồng mai khiến cành lá lay động, vàicánh hoa theo gió thả mình rơi xuống, hòa với biển cánh hoa tạo thànhmột cơn mưa hoa rực rỡ trong ánh nắng chói chang. Xuyên qua tán cây,bóng dáng to lớn khuất xa tầm mắt đứng trong cơn mưa cánh hoa bay khắptrời, hắn dường như đã mỉm cười với nàng.
“Nhóc con, bảo trọng.”
…
…
Cơ thể thật thư thái…
Làn mi dày khẽ động rồi từ từ mở ra, đôi mắt vốn hoạt bát tinh anh ngày nào lại phủ một tầng tĩnh lặng. Song Linh khẽ chớp mắt, xác định nơi này là khuê phòng của mình khi xưa. Mười năm trôi qua chỉ như một cái búngtay, khuê phòng của nàng vẫn y nguyên như trước đây, nhưng thủy chungnàng lại không cảm nhận được cảm giác thân thuộc nữa.
Khẽ động thân thể, thực sự rất nhẹ nhàng, chân khí cuồn cuộn chảy bên trong lại không khiến nàng cảm thấy thành tựu.
Mở cửa bước ra ngoài, Vô thường cung, rừng hồng mai, Thanh Sơn, đại điện,những nơi từng quen thuộc từ nhỏ dường như đã mang một màu sắc khác xưa…
Thỉnh an phụ mẫu, nhận tội bất hiếu, hỏi han tình hình mẫu thân mang thai, giọng nói phát ra lại đều đều đến vô vị.
"Song Linh thượng tiên, vị thượng tiên đắc đạo sớm nhất trong lịch sử phái Thanh Thanh."
Tân nhiệm trưởng môn cùng các trưởng lão bái kiến, nàng nhận tung hô quỳbái, bên trong vẻ cung kính là những nể phục và thèm thuồng, nàng chỉcảm thấy phiền chán mà cáo từ đi trước.
Lịch kiếp thành côngcó thể được lên Thiên giới nhập tiên tịch, được sống tiêu
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/ret-tinh-ngan-nam/807308/chuong-10.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.