Cơn gió lao xao lướt qua tán hồng mai mang theo một dải mưa đỏ rực, cánh hoa phiêu tán trong không trung, điểm tô trên nền trời xanh ngắt không một gợn mây vô vàn những chấm nhỏ li ti trải dài vô tận. Tiểu Song Linh nheo mắt bĩu môi, bực dọc đưa tay che đi tia nắng nghịch ngợm dám xuyên qua kẽ lá đến đây phá rối giấc ngủ trưa của nàng, vạt áo hồng phấn theo gió đung đưa, tóc mây xõa tung trên cỏ xanh non nớt. Tiểu cô nương thoải mái nằm dài dưới gốc hồng mai, tạo thành một cảnh phong tình khiến người ta mê đắm.
“Nhóc con, lại lười biếng trốn tu luyện ra đây sao?”
“Rết thúc thúc!”
Song Linh vui vẻ nhào vào lòng người vừa đến, thân thể nhỏ bé lọt thỏm trong vòng tay to lớn của hắn, thân thiết cọ cọ vài cái trên ổ bụng cứng rắn, vòng tay bé con huơ huơ, người kia thoải mái ngồi xuống cạnh nàng, để cho tầm mắt cả hai ngang bằng nhau.
“Người ta thật nhớ thúc.” Đôi tay bé nhỏ ôm lấy mặt hắn, vuốt ve vết sẹo con rết xấu xí như thể đó là thứ hoàn mỹ tuyệt luân, giọng nói run run, cảm xúc lại dường như không phải chỉ là tâm tư của đứa nhỏ bảy tuổi.
“Ha ha, thật không?” Hắn sảng khoái cười to, vò loạn mái tóc nàng khiến chúng rối tung lên.
“Thật mà! Không có ngày nào ta không nhớ thúc cả.” Song Linh ủy khuất ôm đầu, hai cánh môi nhỏ chu ra phản đối hắn, lại sợ hắn không tin, còn cố tình nhấn mạnh thêm một lần. “Không có giây phút nào không
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/ret-tinh-ngan-nam/807337/chuong-16-1.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.