"Ừm."
Chu Lịch hôn lên bên cổ của Lương Uyển, giọng trầm trầm đáp lại.
"Cắt tóc rồi à?"
"Ừ, anh thấy thế nào?"
"Rất đẹp."
Lương Uyển luồn tay vào áo ở nhà của anh, cào nhẹ mấy cái trên lưng.
Không cần đến Margarita nữa, chút men say này đã đủ để cô làm vài chuyện táo bạo.
Cô than thở: "Tóc em ám mùi khói thuốc."
Chu Lịch ôm lấy eo cô, bế cô đi về phía phòng ngủ chính.
"Để anh gội sạch cho em."
"Ừm, không hỏi em đã gặp ai à?"
Lương Uyển đá nhẹ chân, xoa xoa tóc anh, cúi xuống nhìn vào mắt anh.
"Ai?"
"Anh không tò mò thì thôi."
"Là Trần Tri Nguyên phải không?"
Lương Uyển nhướng mày, "Anh đoán được à?"
Chu Lịch gật đầu, cúi xuống cắn nhẹ lên ngực cô.
"Anh làm gì vậy?" Lương Uyển đánh nhẹ vào anh, "Ghen à?"
Đôi mắt sâu thẳm của anh ngước lên nhìn cô, "Em nói xem?"
Lương Uyển khẽ cong môi.
"Anh phải thông cảm chứ, cậu ấy là bạn học cấp ba của em, quen biết bao nhiêu năm rồi, chẳng lẽ lại không qua lại? Hơn nữa, nếu nói về thứ tự trước sau, thì anh mới là người đến sau đấy."
Có lẽ cô đã hơi say, tâm trạng ham vui bỗng dâng cao, từng chút từng chút thăm dò giới hạn của Chu Lịch.
"Anh... là người đến sau?"
Anh chậm rãi nhấn mạnh từng chữ trong câu nói của cô.
Chu Lịch đặt cô xuống mặt đá cẩm thạch, Lương Uyển khẽ kêu lên, nhưng rồi lại như một con lười bám chặt lấy anh.
"Lạnh quá..."
Chu Lịch đỡ lấy phần hông bị lạnh của cô, đôi môi ấm áp áp
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/roi-ben-son-tu/2684877/chuong-57.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.