Hồi 7
Hãy để cho mọi thứ trở về lúc ban đầu,
để mọi thứ trở lại những ngày yên ả.
Thế giới này hoàn toàn không phải là không thể thiếu bạn.
Nhưng chỉ khi có bạn, thì thế giới này mới tồn tại.
Đứng dậy, hãy để tôi mang bạn về nhà.
***
Khi Tô Hòa cuống cuồng chạy được đến đồn cảnh sát, thì chuyện cũng đã
xảy ra được mấy tiếng.
Sau chuyến bay mười tiếng đồng hồ, cô về đến thành phố B vào buổi sáng, vừa định nằm ngủ một giấc để lấy lại cân bằng về giờ giấc, thì chuông điện thoại đổ dồn. Đó là điện thoại từ đồn cảnh sát, nói rằng Tô Ngu xảy ra chuyện. Cô cuống cuồng, không kịp rửa mặt, chỉ kịp thay bộ quần áo rồi vội vàng chạy tới nơi.
Trong đồn cảnh sát, người qua người lại, Tô Ngu đang ngồi ở một góc ghế,
da mặt nhợt nhạt, đôi mắt đờ đẫn. Tô Hòa vội chạy tới, nắm lấy tay của em.
Bàn tay Tô Ngu lạnh ngắt.
- Tiểu Ngu, đừng sợ, chị đã đến đây rồi! Không sao đâu, không sao đâu,
đừng sợ! - Cô ôm Tô Ngu vào lòng, thân hình Tô Ngu cứng đơ, chẳng khác gì một cây gỗ.
Tô Hòa vội quay sang hỏi một cảnh sát đứng bên:
- Rốt cuộc là đã xảy ra chuyện gì? Em tôi đã gặp phải chuyện gì mà trở
thành thế này?
Một nữ cảnh sát chừng bốn mươi tuổi rót một cốc trà đi tới, khẽ nói:
- Hiện giờ chúng tôi cũng chưa rõ. Khi sự việc xảy ra, có một lái xe ở cùng
cô bé. Hình như tai của em cô không nghe được
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/rung-ho-phach/245173/chuong-7.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.