Trước cửa phòng 886 náo nhiệt cũng không thể khiến anh dừng bước.
Anh thậm chí còn không thèm liếc một cái, lập tức đi về phía trước.
Mãi đến khi anh nghe thấy một thanh âm quen thuộc: "A, quân tử động khẩu bất động thủ, cô buông tóc của tôi ra ~ "
Cước bộ ngừng lại, anh kinh ngạc quay đầu.
Nhìn đến tình cảnh bên trong, sắc mặt lập tức âm trầm như nước.
Con người giống như hồ sâu, nổi lên lửa giận ngập trời.
Trong phòng, Giai Giai đã kéo tóc Hứa Tiễu Tiễu, bộ mặt thật hung tàn nhìn chằm chằm cô "Đừng nói nhảm, cô dám cướp đoạt đàn ông của tôi, tôi liền đánh chết tình nhân như cô!"
Nói xong câu đó, liền vươn tay ra tát vào mặt cô!
Đồng tử mắt Hứa Mộc Thâm co rụt lại, theo bản năng bước ra định đi vào phòng như thấy tình thế thay đổi!
Vốn dĩ bị người phụ nữ kia khống chế, trong lúc bị Giai Giai đánh, cái đầu linh hoạt đụng vào bụng Giai Gai, cô hơi dùng lực nhéo tay Giai Giai, Giai Giai liền buông lỏng cô ra.
Sau đó…..
"Bốp!"
Hứa Tiễu Tiễu trở tay hung hăng tát một cái vào mặt Giai Giai.
Giai Giai lùi về phía sau một bước, trên mặt hiện dấu tay, mắt thường cũng có thể nhìn thấy rất nhanh liền sưng đỏ.
Hứa Mộc Thâm đứng lại cước bộ, mày khều nhẹ.
Giai Giai chấn kinh cực kỳ, không thể tin nhìn Hứa Tiễu Tiễu, một lúc sau mới hô: "Cô, cô dám đánh tôi sao?"
Hứa Tiễu Tiễu lãnh xích một tiếng, vỗ vỗ tay.
Cô đã sớm muốn đánh người rồi!
Bất quá bởi vì
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/sao-van-cu-luon-thich-em/1868300/chuong-19.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.