Hứa Mộc Thâm nhìn chằm chằm vào đứa bé.
Bởi vì bị thương nên sắc mặt của cô ấy tái nhợt làm cho cặp mắt đen nhánh kia càng thêm sáng ngời.
Ngay lúc này cũng không ngồi yên ở trên xe lăn, đưa chân bị thương gác lên đùi của chân không bị thương.
Tay cô ấy chống cằm nhìn Hứa Nam Gia, giọng điệu mang theo vẻ lưu manh vô lại.
Từ nhỏ đã được giáo dục trong tầng lớp quý tộc nên anh ta không chịu nổi dáng vẻ lôi thôi lếch thếch của cô ấy nhưng cũng không biết vì sao khi nhìn cái dáng vẻ vô sỉ kia lại làm anh ta cảm thấy có vẻ đáng yêu.
Cái ý nghĩ này vừa xuất hiện, anh ta liền ngẩn ra.
Gặp quỷ! Rốt cuộc anh ta đang suy nghĩ cái gì? Lúc này, lão phu nhân đã hiểu rõ mọi chuyện, bà ấy run rẩy đứng lên, mở miệng nói: "Nam Gia, sao con có thể làm ra loại chuyện này! Cái vòng tay này bà đã đeo ba mươi năm, con......" Hứa Nam Gia cắn môi, bĩu môi nói: "Không phải là con......" Cô ta không sợ lão phu nhân nhưng lại sợ Hứa Mộc Thâm, vội vàng giải thích với anh ta: "Anh cả, không phải em! Là cô ta!" Bây giờ cô ta đã hối hận muốn chết! Lúc nãy mở miệng muốn Hứa Mộc Thâm trừng phạt Hứa Tiễu Tiễu, nhưng không nghĩ đến bây giờ lại cầm cục đá đập vào chân mình! Dáng vẻ nói năng lộn xộn của cô ta giống y hệt mẹ của cô ta, đều làm người khác chán ghét.
Hứa Mộc Thâm nhíu mày lại, rũ mắt, giọng điệu nhàn nhạt nhưng không cho
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/sao-van-cu-luon-thich-em/1868323/chuong-31.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.