Hứa Tiễu Tiễu tắt điện thoại, nhìn chằm chằm Lương Mộng Nhàn.
Lương Mộng Nhàn nghiến răng nghiến lợi, cho dù không tình nguyện cũng lấy chìa khóa ra, đi đến mở cửa phòng xám hối ra.
Cửa vừa mở ra thì Hứa Tiễu Tiễu liền thấy một cơ thể bổ nhào đến trước mặt cô ta, ôm chặt lấy eo cô ta.
Cúi đầu thì thấy cơ thể Điềm Điềm đang run rẩy, cô ta nhẹ nhàng vỗ về lưng cô bé: "Được rồi, mọi chuyện đã qua, đừng sợ." Đường Điềm Điềm gật đầu nhưng ngón tay vẫn gắt gao nắm góc áo cô ấy giống như sợ cô ấy sẽ rời đi.
Hứa Tiễu Tiễu đang định nói vài câu an ủi cô bé nhưng âm thanh kỳ quái của Lương Mộng Nhàn lại truyền đến: "Cho dù thả ra thì cô cho rằng, sau này ở trong trại trẻ mồ côi, Đường Điềm Điềm sẽ sống tốt sao?" Chỉ một câu đã làm Điềm Điềm như một con thỏ bị dọa, ngẩng đầu lên, sợ đến mức cả cơ thể đều run rẩy.
Lương Mộng Nhàn cười lạnh: "Đường Điềm Điềm, chị đã sớm nói, nếu em ở gần Hứa Tiễu Tiễu như thế thì sẽ bị xui xẻo! Bây giờ, chỉ cần em nói em chán ghét Hứa Tiễu Tiễu, chị sẽ bỏ qua chuyện cũ, thậm chí có thể giúp em giới thiệu cho một gia đình tốt nuôi dưỡng, như thế nào?" Khi nói đến đây, mắt cô ta liếc Hứa Tiễu Tiễu.
Ý muốn rất rõ ràng.
Cô ta hao tổn tâm cơ muốn bảo vệ đứa bé này, nhưng nếu đứa bé phản bội cô ta thì có phải cô ta sẽ rất khổ sở hay không? Rất đau lòng? Cái
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/sao-van-cu-luon-thich-em/1868338/chuong-39.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.